“Phom dáng đẹp lắm đấy chứ. Tiệc rượu thì có lẽ không phù hợp, nhưng khoác thêm chiếc áo vest bên ngoài thì mặc đi hẹn hò khá là hợp đấy. Cậu thử nghĩ mà xem, đi ra ngoài ăn một bữa tối lãng mạn với người mình thầm mến, lúc đi về thì bảo là uống chút rượu nên hơi nóng, cởi chiếc áo khoác ra, xe khởi động, mượn lực quán tính nép sát qua đó, tay anh ấy chắc chắn sẽ ôm lấy eo cậu cho mà xem...”
“Trong đầu cậu toàn chứa những thứ đen tối gì đâu không à.” Đàn Nhược Vi nghiêm nét mặt, vứt chiếc váy sang một bên.
Một lát sau, cô ấy lại nhặt lên, ném vào đầu gối Liêu Thanh Diễm: “Tặng cậu đấy.”
“... Tớ chẳng có dịp nào để dùng đến đâu.”
“Thì nghĩ cách mà dùng đi, đừng có suốt ngày xoay quanh Chu Tiến nữa.” Lần này đúng là cô ấy có chút tiếc rèn sắt không thành thép thật rồi.
Liêu Thanh Diễm thật sự là dở khóc dở cười.
Cửa phòng để quần áo có tiếng gõ cửa cốc cốc.
Đàn Nhược Vi không quay đầu lại: “Mời vào.”
Người gõ cửa là Đàn Tri Dịch, cửa mở ra, anh không bước vào trong mà chỉ đứng ở ngay cửa, mỉm cười hỏi: “Đang chọn quần áo sao, Nhược Vi.”
Đàn Nhược Vi đột ngột quay người lại, có vài phần ngạc nhiên: “Anh... không phải nói ngày mai mới về tới sao.”
“Cũng không có việc gì bận nên anh đổi vé về sớm hơn.” Đàn Tri Dịch nhìn vào trong một cái, nhìn thấy Liêu Thanh Diễm liền mỉm cười gật đầu chào hỏi một tiếng, rồi lại nói với Đàn Nhược Vi, “Em và bạn cứ chơi trước đi, anh đi tắm rửa ăn chút gì đó đã.”
“Vâng...”
Đàn Tri Dịch định cất bước đi, bỗng lại khựng lại: “Mấy ngày nữa Khương Vũ tổ chức tiệc tân gia, có bảo anh mời em đến chơi đấy. Nếu Thanh Diễm rảnh rỗi thì hai đứa có thể cùng đi.”
Đàn Nhược Vi “vâng” một tiếng, “Anh có đi không?”
“Bạn của anh mà, đương nhiên anh sẽ đi rồi.” Đàn Tri Dịch khẽ mỉm cười, “Anh xuống dưới trước đây.”
Đàn Tri Dịch bước ra ngoài, tiện tay khép cửa lại cho hai người.
Đàn Nhược Vi tiếp tục chọn đồ, treo chiếc váy trong tay trở lại, một lát sau như sực nhận ra bộ này thuộc diện bị loại bỏ, cô ấy lại vội vàng lấy ra, vứt sang một bên.
Liêu Thanh Diễm nhìn chằm chằm cô ấy, bỗng nói: “Chọn xong rồi thì tớ về trước nhé?”
“... Ừm?”
“Tớ hơi mệt, hai ngày nay đều liên tục quay video.”
Đàn Nhược Vi nói được.
Tầm mười phút sau, hai người xác định xong trang phục cho ngày tiệc rượu với hiệu suất cực cao. Đi xuống lầu, vừa vặn Đàn Tri Dịch đã tắm xong, đang vào bếp bảo người làm chuẩn bị đồ ăn.
Liêu Thanh Diễm liền rời đi đúng lúc.
/
Người bạn tên Khương Vũ kia của anh trai Đàn Nhược Vi là một nhà văn, thực ra Liêu Thanh Diễm cũng không thích tham gia những buổi tụ tập của giới trí thức cho lắm, cô không chịu nổi cái kiểu một số người mượn danh “văn hóa” để tự nâng cao giá trị bản thân, phô trương biểu hiện thị hiếu.
Thế nhưng buổi tụ tập lần này lại mang đến cảm giác thanh thoát nhẹ nhàng đến không ngờ, chẳng có ai khoe khoang học thức cả, mọi người người thì cưng nựng mèo chó, người thì chơi trò chơi bàn cờ, người thì học làm bánh ngọt theo đoàn.
Liêu Thanh Diễm vốn định tham gia chơi cờ, nhưng ngặt nỗi không chịu nổi sự cám dỗ của mùi hương ngọt ngào liên tục tỏa ra từ khu vực làm bánh, cô liền nhường chỗ cho Đàn Nhược Vi, ngay lập tức quay xe đầu hàng.
Cô đang hì hục đánh bông lòng trắng trứng thì có một cô gái ghé sát lại, hai tay chống lên bàn đảo bếp, một tay đỡ cằm, một tay giơ lên, khẽ gập ngón trỏ và ngón giữa lại xem như là lời chào hỏi: “Chào cậu, Thanh Diễm, lâu rồi không gặp nhé.”
Thực ra hồi mới đầu, bọn họ có đặt cho Liêu Thanh Diễm một cái tên tiếng Anh là “Cherry”, không biết là do ai đặt nhưng mọi người đều gọi cô như vậy.
---