Cô rất chắc chắn anh không nhận ra cô là “bạn gái” của Chu Tiến, bởi vì hai ngày đó cô sắp đến kỳ kinh nguyệt, cả khuôn mặt nổi đầy mụn, trông rất không thuận mắt nên cả ngày đều đeo khẩu trang, lúc luyện tập cũng quên không tháo xuống. Cô lại mặc bộ đồng phục thống nhất của trường Chuyên Ngoại ngữ Tế Thành, để tiện cho việc kéo đàn nên tóc cũng được búi gọn lên, khác hẳn với kiểu tóc đuôi ngựa cao ngày thường.
Anh đúng là một người kỳ lạ.
Rõ ràng là bản thân đang không thoải mái, tâm trạng tồi tệ, chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến anh, vậy mà anh vẫn dùng một hai câu nói để giải quyết khó khăn giúp bọn họ.
Rõ ràng là bị làm phiền lúc đọc sách, có đủ lý do để nổi trận lôi đình, vậy mà vẫn sẵn lòng thốt ra một câu chỉ điểm.
Anh nói mình không phải người tốt, thế nhưng lòng tốt của anh thậm chí còn chẳng mảy may phân biệt đối xử.
Nếu như năm mười ba tuổi kia chỉ là sự sùng bái mù quáng trước sự giáng lâm của “thần tích”.
("Thần tích" (dấu vết của thần) là những hiện tượng siêu nhiên, phép lạ hoặc sự xuất hiện của đấng thiêng liêng. "Giáng lâm" là việc từ trên cao giáng xuống trần gian. Do đó, sự giáng lâm của "thần tích" mô tả khoảnh khắc thần linh hiển linh, ban phát phép màu hoặc quyền năng xuống thế giới loài người.)
Thì sự việc “đàn sai được Chu Lang ngoảnh lại” trong vườn bách thảo năm mười lăm tuổi đã khiến cô thực sự nhận ra rằng, cái tâm trạng muốn được nhìn thấy Bạc Tư Niên mọi lúc mọi nơi đó chính là thích.
(Câu "đàn sai được Chu Lang ngoảnh lại" bắt nguồn từ điển tích "Khúc hữu ngộ, Chu Lang cố" (曲有误,周郎顾) trong văn hóa và lịch sử Trung Quốc. Đây là câu nói nổi tiếng để khen ngợi khả năng cảm thụ âm nhạc cực kỳ tinh tế của danh tướng Chu Du (Chu Lang) thời Tam Quốc. Chu Du (tự Công Cẩn) không chỉ là một nhà quân sự tài ba mà còn là một người cực kỳ am hiểu và đam mê âm nhạc. Sách sử ghi lại rằng từ nhỏ ông đã có tài thẩm âm. Khi xem các nghệ sĩ biểu diễn đàn, dù đang ngồi tiệc hoặc đã ngà ngà say, chỉ cần người chơi đàn đánh sai một nốt hay lỗi nhịp nhỏ nhất, Chu Du đều nhận ra ngay và lập tức ngoảnh lại nhìn người gảy đàn để ra hiệu.Từ đó, người dân vùng Giang Nam thời bấy giờ lưu truyền câu nói: "Khúc hữu ngộ, Chu Lang cố". Trong nghệ thuật tán tỉnh hay thu hút sự chú ý, thành ngữ này thường được ví von với việc người con gái cố tình gảy đàn sai nhịp hoặc bộc lộ một điểm yếu đáng yêu để người mình thương (Chu Lang) phải ngoảnh lại nhìn mình.)
Liêu Thanh Diễm nhìn Bạc Tư Niên một cái, giọng nói có đôi phần mông lung: “... Kết bạn xong rồi.”
Bạc Tư Niên “ừ” một tiếng, thu hồi ánh mắt, quay người, bình thản bỏ lại một câu: “Cô Liêu cân nhắc kỹ rồi thì cứ nhắn tin cho tôi bất cứ lúc nào.”
Liêu Thanh Diễm bỗng chốc sững sờ.
Bạc Tư Niên đã bước đi được hai bước, dường như nhận ra cô không bước tiếp theo nên liền khựng bước chân lại.
Anh quay người nhìn về phía cô, nhắc nhở: “Anh tiễn em.”
Trái tim trĩu nặng xuống, Liêu Thanh Diễm ngó lơ cái cảm giác đó, khẽ cắn môi một cái: “... Em có thể hỏi trực tiếp được không?”
“Ừ.”
“Nhất định phải bắt em đưa ra yêu cầu là để hoàn toàn sòng phẳng sao?” Để không khiến bản thân lộ ra dáng vẻ đáng thương, Liêu Thanh Diễm lựa chọn mỉm cười để hỏi câu này.
Bạc Tư Niên khựng lại một nhịp: “Phải.”
Rốt cuộc Liêu Thanh Diễm vẫn cảm thấy bản thân của một giây trước vừa mới vui mừng khôn xiết vì cuối cùng cũng kết bạn được với Bạc Tư Niên hơi đáng thương. Nhưng không có đáng thương nhiều lắm, bởi vì chính cô không cho phép điều đó.
“Ra là vậy.” Cô khẽ cười.
Bạc Tư Niên nhìn chằm chằm vào Liêu Thanh Diễm, nhất thời không lên tiếng.
---