Tìm Một Người Giống Anh

Chương 44 : ĐÀN SAI - “Em muốn tiếp tục sao?”

Trước Sau

break

Tài nguyên tình dục trong cái vòng tròn này của họ có thể vớ được ở khắp mọi nơi, người biết giữ mình sạch sẽ chẳng có được mấy ai. Dù là ngoài sáng hay trong tối, một mối quan hệ tình dục xảy ra có khi còn dễ dàng như việc mở một bộ phim ra xem vậy.

Bạc Tư Niên không có hứng thú can thiệp vào sự lựa chọn tự do của người khác, anh chán ghét việc buông thả xác thịt thuần túy là sự mở rộng tự nhiên từ việc chán ghét người cha Bạc Vân Chu của mình mà thôi. Anh là nạn nhân đầu tiên của việc Bạc Vân Chu khuất phục trước ham muốn mà từ bỏ trách nhiệm, những thứ mà Bạc Vân Chu theo đuổi, anh giữ khoảng cách bề ngoài tỏ ra cung kính nhưng không muốn hoặc không dám tiếp xúc gần gũi là lựa chọn mang tính bản năng.

Thế nhưng chuyện xảy ra với Liêu Thanh Diễm vào cái đêm hôm đó đã chứng minh rằng có lẽ anh và Bạc Vân Chu chẳng có gì khác biệt về bản chất, đều là một linh hồn đê tiện này sinh ra một linh hồn đê tiện khác mà thôi.

Còn về lý do tại sao lại xảy ra, nguyên nhân có lẽ là “nảy sinh lòng tham vì sắc đẹp”, có lẽ là “đoạt sở thích của người khác”, có lẽ là có cả hai, mà cũng có lẽ cả hai đều không phải, vẫn còn nguyên nhân gốc rễ căn bản nhất mà anh chưa làm rõ được.

Những thứ này tạm thời gác lại.

Bạc Vân Chu không chịu trách nhiệm, anh hy vọng bản thân có thể chịu trách nhiệm, cho dù Liêu Thanh Diễm có gọi đó là một cuộc giao dịch công bằng đi chăng nữa.

Chỉ có đưa ra sự bù đắp phù hợp với tâm ý của Liêu Thanh Diễm thì anh mới có thể chứng minh được rằng, có lẽ là mình ít nhiều cũng thanh cao hơn Bạc Vân Chu một bậc.

Lúc này, Bạc Tư Niên nhìn thấy hàng mi của Liêu Thanh Diễm rủ xuống, nụ cười vốn dĩ trông có vài phần không hợp thời gian địa điểm kia cũng tắt ngấm đi.

Cái cảm giác khó chịu giống như khi xem phim của Sác-lô lại trào dâng lên.

“Nhưng em thực sự không cảm thấy anh cần phải bù đắp gì cho em cả.” Liêu Thanh Diễm cố gắng kéo căng khóe miệng một lần nữa.

“Đó là tiêu chuẩn của em.”

Liêu Thanh Diễm nhất thời không nói gì.

Một lát sau, cô ngẩng đầu lên, nhìn Bạc Tư Niên, làm một động tác khẽ nhún vai: “Vậy thì được rồi. Em suy nghĩ kỹ rồi.”

“Em nói đi.”

“Em muốn anh giúp em làm một việc.”

Bạc Tư Niên đợi cô nói tiếp.

“Anh đi mua giúp em một chai nước đi.”

Có lẽ câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Bạc Tư Niên, anh nhìn cô, giống như đang hỏi cô, có chắc chắn không?

Đương nhiên Liêu Thanh Diễm biết rõ, chỉ cần cô dám ra giá, cho dù có là cái giá sư tử ngoác mồm đến mức nào đi chăng nữa, chỉ cần cô đưa ra là anh nhất định sẽ đáp ứng.

Cô không rõ rốt cuộc điều gì đã dẫn đến cái cảm giác mắc nợ mãnh liệt này của anh, chỉ là: “Nếu anh nhất định phải kết thúc chuyện này mới có thể cảm thấy chúng ta đôi bên sòng phẳng, vậy thì em đành phải phối hợp với anh đưa ra một yêu cầu mang tính tượng trưng vậy. Đây quả thực chỉ là tiêu chuẩn của em mà thôi. Em chỉ làm việc theo tiêu chuẩn của riêng mình.”

Cho dù anh là người em thích đi chăng nữa.

Bạc Tư Niên khẽ ngẩn người ra một lát.

Liêu Thanh Diễm nói xong liền ngoảnh đầu sang hướng khác, hít thở một cách vô cùng chậm rãi.

Cảm xúc tích tụ trong lồng ngực vô cùng mãnh liệt, cô không rõ đó là cái gì, không dám đi sâu vào tìm hiểu, cũng không dám làm xáo trộn nó lên.

Bạc Tư Niên bước về phía cô hai bước, đứng định hình trước mặt cô, khoảng cách trong gang tấc.

Khoảnh khắc tiếp theo, anh bỗng nhiên vươn tay ra, áp vào bên má cô, xoay khuôn mặt cô hướng về phía anh.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương