Liêu Thanh Diễm không trả lời ngay, cô nghiêm túc suy nghĩ một lúc lâu mới ngẩng lên nhìn người trước mặt: “Bạc Tư Niên, em thấy anh… rất mâu thuẫn.”
Bạc Tư Niên khựng lại một nhịp, rủ mi mắt xuống, rồi mới đáp: “Phải.”
Rõ ràng tôn trọng nhưng xa cách với những mối quan hệ nam nữ hời hợt, vậy mà ma xui quỷ khiến thế nào lại xảy ra tình một đêm với cô gái này.
Rõ ràng cô cảm thấy hai người “không thân”, chào hỏi nhau rất “kỳ cục”, vậy thì cứ như ý cô muốn, đồng thời để chấm dứt sự bồn chồn không yên suốt ba tuần qua của mình, từ nay về sau đường ai nấy đi, đó rõ ràng là cách giải quyết tốt nhất. Thế nhưng “cách giải quyết tốt nhất” ấy dường như chỉ có hiệu lực trên mặt lý thuyết.
Và cũng rõ ràng chính miệng anh đã nói, bảo cô lần sau đừng làm như vậy nữa.
Bạc Tư Niên thầm chán ghét chính mình, anh cụp mắt, bình thản bổ sung một câu: “Cho nên mới để em quyết định.”
“Nếu quyết định của em không giống với anh thì sao?”
Bạc Tư Niên không trả lời.
Liêu Thanh Diễm cảm thấy hình như mình bắt đầu nắm được một chút quy luật trong cách hành xử của anh rồi.
Người ta cảm thấy mâu thuẫn thường là vì có hai lựa chọn bày ra trước mắt, một bên là “muốn chọn”, và một bên là “nên chọn”.
“Quyết định này em không muốn làm đâu…” Liêu Thanh Diễm nghĩ ngợi rồi kiên định nói, “Anh chọn đi.”
Nói xong, cô thở nhẹ lại, như thể sợ chỉ cần mạnh thêm một chút là sẽ bỏ lỡ câu trả lời của Bạc Tư Niên.
Cô thừa nhận mình đã nếm mùi tủy biết vị ngon, cứ muốn quay đi quay lại cái đêm mưa ấy, muốn được trở về trong vòng tay anh, được anh ôm chặt, hòa làm một với anh, muốn anh làm người tình trong bóng đêm dù là vĩnh hằng hay ngắn ngủi của cô.
Cô muốn biết, liệu Bạc Tư Niên có giống như vậy không.
Mãi không nghe thấy câu trả lời, Liêu Thanh Diễm trong lúc nín thở ấy dần mất hết dũng khí, bắt đầu thấy hối hận: Biết thế mình cứ dứt khoát chọn tiếp tục cho rồi, thì đã làm sao đâu chứ.
“Ngày mai có lịch trình gì?” Rốt cuộc Bạc Tư Niên cũng lên tiếng.
Liêu Thanh Diễm ngẩn ra, giơ tay vuốt lại tóc: “Em… sáng mai phải quay video chung với một người bạn làm sáng tạo nội dung, chắc là phải quay cả ngày.”
Bạc Tư Niên “ừ” một tiếng, giơ tay dùng ngón tay khẽ chạm vào má cô, lại hỏi: “Có cần ngủ sớm không?”
“Chắc là có, em hơi buồn ngủ… Cả tối nay cứ phải khâu viền áo, đau mắt lắm.”
“Được. Đưa em về nhà nghỉ ngơi.”
Bạc Tư Niên quay người, Liêu Thanh Diễm bị kéo nhẹ về phía trước nửa bước, bấy giờ mới phát hiện tay hai người từ lúc nắm lấy đến giờ chưa từng buông ra, thật là kỳ lạ hết chỗ nói.
Ngón tay khẽ cuộn lại, Liêu Thanh Diễm nhỏ giọng: “Cái đó…”
“Ừm?”
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.”
“Trả lời rồi.”
“... Câu nào cơ?”
“Anh hỏi em có cần ngủ sớm không.”
Khuôn miệng Liêu Thanh Diễm định hình thành một chữ “hả” nhưng không phát ra tiếng.
…… Thật khó để không hoài nghi vào những lúc thế này rằng anh không phải sinh vật cấu tạo từ carbon, nếu không thì sao lại có kiểu mạch não khác người đến vậy.
Bạc Tư Niên nhìn cô, đại phát từ bi bổ sung thêm một câu: “Nếu không cần thì đi theo anh.”
Mặt Liêu Thanh Diễm nóng bừng, tức thì trở nên lắp bắp, định ngẩng lên nhìn anh rồi lại vội vàng cúi đầu: “Em…”
Bạc Tư Niên như cố ý đợi cô thêm vài giây, sau đó đột nhiên kéo cô lại một cái mà không hề báo trước.
Cô đâm sầm vào lồng ngực anh. Hơi thở và nhịp tim đồng thời ngừng đập.
Mãi đến khi cảm nhận được một cách chắc chắn hơi ấm từ khuôn ngực anh truyền qua lớp áo sơ mi đen, cô mới chậm rãi thở ra, mùi hương thanh khiết trên người anh tràn vào khoang mũi, cô giống như người sắp ngạt thở cuối cùng cũng có được lượng oxy đã lâu không gặp.
---