Tìm Một Người Giống Anh

Chương 47 : MÂU THUẪN - “Chúc ngủ ngon.”

Trước Sau

break

Cô phải một hơi ghi vào sổ tay một đống khuyết điểm của anh mới được: khẩu thị tâm phi, cứ gặp vấn đề mấu chốt là đánh trống lảng, ném bài toán khó cho người khác, tâm tư sâu như kim đáy bể, không bao giờ trả lời thẳng vào vấn đề, người thích đánh đố…

Nhưng cô vẫn rất thích anh.

Thích đến mức trái tim có thể cảm nhận được một nỗi đau đớn gần như là vừa mất đi lại tìm thấy được.

Không ai nói năng gì, Liêu Thanh Diễm cảm thấy cánh tay Bạc Tư Niên ôm cô lại siết chặt thêm vài phần, mặt anh cũng áp sát vào một bên cổ cô, nhịp thở sâu và dài, như thể đang ngửi mùi hương trên tóc cô.

“... Có cần không?” Bạc Tư Niên nói nhỏ bên tai cô.

Lời xác nhận này của anh cứ như một sự quyến rũ vô thức.

Vành tai cô bị luồng hơi thở ấm áp kia hun đến đỏ bừng, cả người như bị rút hết xương cốt, mềm nhũn ra, đứng cũng thấy khó khăn. Được anh ôm, cô mới dám thừa nhận, cô thực sự nhớ anh đến phát điên rồi.

“... Kế hoạch quay đã chốt từ một tháng trước rồi, không tiện cho người ta leo cây.” Liêu Thanh Diễm nhỏ giọng giải thích. Trong lòng cũng cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

Bạc Tư Niên “ừ” một tiếng, không nghe ra cảm xúc gì.

Một lát sau, anh buông tay, đứng thẳng người lùi lại nửa bước, bình thản nói: “Đi thôi.”

Cái ôm này kết thúc hơi đột ngột, Liêu Thanh Diễm vô cùng hoang mang, nhưng đừng hòng mong chờ có được lời giải thích từ chỗ anh.

Xe đỗ không xa, là một chiếc Mercedes-Benz màu đen, đến đường Lộ Thủy Nam, Bạc Tư Niên thường sẽ lái một chiếc xe tương đối khiêm tốn.

Liêu Thanh Diễm mơ màng đi theo sau Bạc Tư Niên lên xe.

Bạc Tư Niên ngồi trong góc tối, tay đặt trên vô lăng, tạm thời chưa cho xe chạy, không biết đang đợi cái gì.

Xe nổ máy, rồi lại chậm rãi phanh khựng lại, Bạc Tư Niên quay đầu nhìn cô một cái.

Chợt rướn người sang, một tay chống vào cần số, một tay kéo dây an toàn ở phía bên cô ra, tiếng “tạch” một cái khóa lại.

“...” Liêu Thanh Diễm mới nhận ra mình đang thẫn thờ, “Em tự thắt được mà, em chỉ là…”

Cô có quên thì anh cứ nhắc nhở là được rồi, mắc gì phải làm rùm beng lên như vậy, hại tim cô tí nữa thì đình công.

Chiếc xe dọc theo đường Lộ Thủy Nam chạy về phía trước, con đường này bóng râm rợp trời, chẳng khác nào đang đi xuyên qua một đường hầm.

Mấy lần Liêu Thanh Diễm nghiêng mắt nhìn Bạc Tư Niên, chậm rãi thích nghi với sự thật rằng mình đang ngồi ở ghế phó lái của anh.

Dàn âm thanh không mở, không có nhạc cũng chẳng có đài phát thanh, hình như lúc nào anh cũng rất sợ sự ồn ào, thế nhưng một mình lái xe yên tĩnh như vậy, thật sự không thấy nhàm chán mệt mỏi sao.

Liêu Thanh Diễm định mở miệng trò chuyện với anh cái gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, những vấn đề cô muốn tìm hiểu, có lẽ chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ chạm vào quyền riêng tư của anh mất.

Nếu là ngồi xe của người khác, lúc này cô đã rút điện thoại ra lướt rồi. Nhưng lúc này cô lại vô thức cạy móng tay mình, hoàn toàn quên mất là còn có sự tồn tại của điện thoại.

Chạy qua không biết là ngã tư thứ bao nhiêu, bỗng nghe Bạc Tư Niên đột ngột lên tiếng: “Lorenzo là ai.”

Liêu Thanh Diễm giật nảy mình, nếu không phải hiểu tính cách của Bạc Tư Niên, cô sẽ nghĩ anh khơi lại chuyện cũ là cố ý châm chọc. Cô hơi ngượng ngùng, cười gượng một tiếng: “... Là phiên bản lý tưởng của em?”

“Còn chiếc váy thì sao.”

“Em tự thiết kế đấy.”

Bạc Tư Niên quay đầu sang, ngắm nghía cách ăn mặc của cô.

Cô lập tức ưỡn thẳng lưng lên thêm hai phần, cũng khẽ kéo nhẹ tà váy ra, dáng vẻ có chút kiêu kỳ: “Đẹp không?”

Trước khi Bạc Tư Niên kịp mở miệng, cô nói: “Không được trả lời là ‘sự thật khách quan’ đâu nhé.”

Bạc Tư Niên khựng lại một nhịp, dời mắt đi, quay đầu nhìn lại phía trước.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương