Lại qua vài giây: “Đẹp.”
Khóe miệng Liêu Thanh Diễm không thể kiềm chế được mà nhếch lên, cô quay mặt về phía cửa sổ xe, trên tấm kính phản chiếu loáng thoáng khuôn mặt đang mỉm cười của cô.
“Em quen bà chủ tiệm ‘Mai Ký’ à?” Bạc Tư Niên lại hỏi.
“Em làm học việc ở đó…” Liêu Thanh Diễm vội bổ sung, “Trước khi đến em không biết đây là nhà của bà nội anh đâu, nếu không thì… anh đừng hiểu lầm nhé.”
“Anh không hiểu lầm.”
Liêu Thanh Diễm “vâng” một tiếng, bầu không khí lại rơi vào im lặng.
Cô lạc quan nghĩ, dù sao hai người họ vẫn chưa thân, thế này đều là bình thường cả.
Cũng may nơi cô ở cách đường Lộ Thủy Nam không xa, hai mươi phút là đến nơi rồi.
Đi vào trong là một con ngõ hẹp, rất khó lái xe.
Liêu Thanh Diễm bảo Bạc Tư Niên cứ dừng ở đầu ngõ, lúc cô đưa tay ra định kéo cửa xe thì thấy Bạc Tư Niên đã cởi dây an toàn, dường như chuẩn bị xuống xe cùng cô.
Nhận ra ánh mắt của cô, anh nói: “Tiễn em vào trong.”
“Không cần đâu, có khi đường sá không được sạch sẽ lắm.” Liêu Thanh Diễm nhìn quần áo trên người anh, cô không thể tưởng tượng nổi cảnh đôi giày của anh giẫm lên cái con ngõ xi măng ổ gà ổ voi, phân chó xuất hiện ngẫu nhiên kia.
Bạc Tư Niên tiếp tục mở cửa xe, dáng vẻ không mấy bận tâm.
Con ngõ nhỏ buổi tối có người bày hàng bán dọc đường, sau khi dọn hàng thì trên mặt đất sót lại rất nhiều rác rưởi chưa được thu dọn vận chuyển đi.
Liêu Thanh Diễm cứ dùng ánh mắt liếc trộm Bạc Tư Niên, muốn xem xem bao nhiêu giây thì anh sẽ bị dọa cho lui bước, nhưng mặc dù ánh mắt anh có quét qua bãi chiến trường ngổn ngang chất đống bên lề đường, anh cũng không đưa ra lời bình luận nào, bước chân cũng không hề khựng lại một khắc nào.
Đã qua mười hai giờ đêm, trong ngõ ngoài hai người bọn họ ra thì chẳng còn ai khác, đèn đường bao năm không có ai lau chùi, bị bụi bặm che khuất trở nên mờ mờ ảo ảo.
Trong không khí có mùi khói bụi, Liêu Thanh Diễm thở ra một hơi, ngước đầu nhìn lên, thấp thoáng cũng cảm nhận được một chút lãng mạn.
Cánh tay bỗng bị siết lấy, kéo sang một bên.
Bạc Tư Niên: “Không nhìn đường à?”
“...” Chỉ suýt chút nữa là cô đã giẫm lên một bát mì xào đổ vương vãi trên đất rồi.
“... Cảm ơn anh.” Liêu Thanh Diễm nhỏ giọng nói.
Cổ tay khẽ xoay vặn nhưng không rút về được, Bạc Tư Niên nhất thời siết chặt hơn, tay anh thuận theo cổ tay cô trượt xuống dưới, trực tiếp đan chặt lấy các ngón tay, dắt cô đi về phía trước.
“... Em tự đi được mà.” Liêu Thanh Diễm vội nói.
“Hình như không hẳn vậy.”
Chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi, vậy mà nắm tay lại vô cớ khiến người ta thẹn thùng hơn cả lúc thành thật đối diện với da thịt nhau.
Tại sao anh cứ hở ra là lại muốn nắm tay cô chứ, thật là kỳ lạ hết sức, y như đang yêu nhau vậy.
Liêu Thanh Diễm nghĩ ngợi đến mức ngẩn cả người.
Đi qua con ngõ, rẽ trái là đến nơi.
Cánh cửa sắt hai cánh ban ngày mới mở, buổi tối phải đi vào bằng cánh cửa nhỏ.
Đứng ở cửa, Liêu Thanh Diễm khẽ giãy tay ra, cuối cùng Bạc Tư Niên cũng buông ra rồi.
Cô mò mẫm trong túi xách tìm chìa khóa mở khóa, Bạc Tư Niên bật đèn pin điện thoại lên soi sáng cho cô.
Vặn chìa khóa, lưỡi khóa bật ra tiếng “lạch cạch”, đẩy cửa sắt ra phát ra tiếng kêu cọt kẹt khe khẽ, động tác của cô rất chậm, sợ làm ồn đến bà Triệu, người già ngủ ít lại dễ tỉnh, đã thức giấc rồi thì khó mà ngủ lại được.
Liêu Thanh Diễm quay đầu, ánh đèn pin vẫn còn sáng, đột nhiên ở nơi sáng sủa nhìn thấy khuôn mặt của Bạc Tư Niên ở cự ly gần như vậy, cô hơi hoảng hốt, nhỏ giọng nói: “Em vào trước đây, anh lái xe về chú ý an toàn nhé.”
“Ừm.”
“Chúng ta…” Liêu Thanh Diễm không biết nên dùng từ ngữ thế nào.
---