“Lúc nào rảnh thì nhắn tin cho anh.” Bạc Tư Niên thản nhiên nói.
“... Được.”
Cô bước vào trong cửa, quay người vịn lấy cánh cửa, nhìn Bạc Tư Niên khẽ nói: “Em đóng cửa đây, anh về đi nhé.”
Bạc Tư Niên gật đầu: “Em đóng đi.”
Lại qua ba giây đồng hồ, Liêu Thanh Diễm mới nhắm mắt lại, khẽ khép cửa vào.
Cách một cánh cửa đợi một lát, cô nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân đi về phía đầu ngõ.
Mãi đến khi tiếng động xa dần đến mức không thể nghe được nữa, cô mới thở phào một hơi thật sâu, quay người đi qua sân giếng trời để trở về phòng mình.
Liêu Thanh Diễm mệt rã rời, sau khi tẩy trang thì tắm rửa qua loa một cái rồi lên giường nằm xuống.
Đáng lý ra cứ đặt lưng xuống là ngủ ngay, nhưng cảm xúc đang dâng cao, nhắm mắt lại một lát là lại không nhịn được mà cầm điện thoại lên, bấm vào WeChat của Bạc Tư Niên.
Vẫn là theo bản năng bấm vào trang cá nhân của anh xem thử, quả thực anh chưa từng đăng một dòng trạng thái nào, ảnh bìa đều là màu xám mặc định của hệ thống.
Thoát ra ngoài, mí mắt bỗng giật nảy lên.
[N: Chúc ngủ ngon]
Liêu Thanh Diễm hít sâu mấy lần, bấm vào khung nhập tin nhắn.
[Đốm Lửa Nhỏ: Anh về đến nhà chưa?]
Tin nhắn gửi đi nhưng không nhận được hồi âm. Liêu Thanh Diễm liên tục kéo màn hình lên xuống, thông báo đối phương đang nhập tin nhắn cũng không xuất hiện, cô đành phải thoát ra ngoài, trước tiên xác nhận lại thời gian và địa điểm gặp mặt một lần nữa với người bạn ngày mai quay video chung.
Khoảng chừng ba bốn phút trôi qua, thanh thông báo nhảy ra tin nhắn mới.
[N: Chưa.]
[Đốm Lửa Nhỏ: Anh đang chờ đèn đỏ à?]
[N: Ừ.]
Liêu Thanh Diễm gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại gõ, ngày thường tốc độ tay nhanh đến mức có thể cùng lúc buôn chuyện với ba người bạn, lúc này lại thật khó để tổ chức ra một câu trả lời thích hợp.
[Đốm Lửa Nhỏ: Cảm ơn anh đã đưa em về nhà nhé. Em hơi buồn ngủ nên đi ngủ trước đây. Anh lái xe chú ý an toàn, về đến nhà cũng nghỉ ngơi sớm đi nha.]
[N: Được.]
Liêu Thanh Diễm lật đi lật lại đoạn đối thoại ngắn ngủi xem mấy lần, thầm cảm thấy nếu chụp màn hình đem đi hỏi ý kiến cư dân mạng, hội chị em chắc chắn sẽ khổ tâm khuyên nhủ rằng: Cái người anh rể hờ này nhìn một cái là biết chẳng có chút ý nghĩ gì với bà rồi, quay đầu là bờ đi thôi.
Điện thoại tắt màn hình, tắt đèn ngủ, cô tùy tiện túm lấy một con gấu bông trong đống thú nhồi bông ôm vào lòng, vừa ngốc nghếch mỉm cười vừa bóp mạnh mấy cái.
/
Người bạn sáng tạo nội dung mà Liêu Thanh Diễm muốn cùng quay chụp lần này chủ yếu làm về mảng trải nghiệm quán ăn, hai người quen nhau trong một hội nghị nhà sáng tạo nào đó, lúc ấy chỗ ngồi được xếp cạnh nhau, vì đôi bên có theo dõi qua lại, trò chuyện cũng rất hợp gu nên thuận lý thành chương chốt luôn kế hoạch quay chụp ngày hôm nay.
Một ngày Liêu Thanh Diễm phải cùng anh ta càn quét năm bữa, ba bữa chính hai bữa phụ, giới thiệu ẩm thực Tế Thành.
Buổi trưa ăn tại một nhà hàng món ăn bản địa nổi tiếng nhất Tế Thành, Liêu Thanh Diễm bắt gặp một người quen.
Tư Thiếu Du, con trai cậu họ của Bạc Tư Niên, em họ xa của anh, cũng có thể coi là một trong số ít những người bạn có thể dốc bầu tâm sự của anh, theo như Liêu Thanh Diễm quan sát là vậy.
Tư Thiếu Du kém Bạc Tư Niên một khóa, hồi cấp ba thỉnh thoảng Liêu Thanh Diễm sẽ nhìn thấy hai người họ cùng nhau chơi bóng trên sân thể dục.
Tư Thiếu Du học xong đại học ở nước ngoài là về nước ngay, thành tích của anh ta không ra làm sao, trong nhà chắc chắn cảm thấy có học tiếp đi chăng nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn nên mới bảo anh ta về nước đi theo người lớn làm việc để rèn luyện.
---