“Có sao đấy.” Liêu Thanh Diễm ghé sát mặt vào gương hơn, “Cô nhìn xem tôi khóc rồi này.”
Kẻ cầm đầu nhìn chằm chằm vào cô, rõ ràng điều này đi ngược lại với phản ứng cố tỏ ra mạnh mẽ mà cô ta dự đoán.
“... Cô không đau lòng sao?”
“Đau lòng chứ. Tôi thấy mình khóc trông đẹp thế này, đang muốn chụp một bộ ảnh chín tấm để đăng lên dòng trạng thái đây.”
Kẻ cầm đầu nhíu mày lẩm bẩm một câu “Thần kinh”, lau khô tay rồi rời đi.
Liêu Thanh Diễm rời khỏi biệt thự mà không làm kinh động đến bất kỳ ai.
Cơn mưa khá lớn, Liêu Thanh Diễm đi đến chỗ đình nghỉ mát thì hối hận rồi. Cơn mưa đầu xuân lạnh đến thấu xương, dầm mưa thế này chắc chắn sẽ bị ốm.
Cô không thích hợp để diễn những vở kịch khổ vì tình, lấy sức khỏe ra làm cái giá thì lại càng không thích hợp.
Bước vào đình nghỉ mát, cô móc điện thoại ra đặt xe.
Người giàu toàn thích xây biệt thự ở những nơi khỉ ho cò gáy, xung quanh không có lấy một chiếc xe nào khả dụng.
Cô để điện thoại dừng lại ở trang gọi xe, lưng tựa vào cột đình nghỉ mát.
Có tiếng lộp bộp xen lẫn giữa tiếng mưa rơi rào rào. Cô ngoảnh đầu lắng nghe, là cái cây không gọi được tên ở góc kia, lá cây xòe rộng như lòng bàn tay hướng lên trên.
Trong lồng ngực tích tụ một mớ cảm xúc hỗn độn, mơ hồ, cô không biết đó là cái gì, chỉ là thấy rất nặng nề, giống như vệt mây xám đang đổ mưa kia đã chiếm trọn vị trí của con tim cô. Đã rất lâu rồi cô không cố ý đi phân tích cảm xúc của chính mình, sau này dường như đã trở nên xa lạ với kỹ năng này rồi.
Cô thở ra một hơi, muốn thổi vệt mây xám kia ra ngoài, nhưng chẳng có tác dụng gì.
Mười phút trôi qua, vẫn không gọi được xe.
Cô lật tìm cái tên Chu Tiến trong danh bạ điện thoại rồi lại thôi. Kế hoạch là tám giờ cầu hôn, bây giờ đã là tám giờ năm phút, lúc này đa phần là anh đã cầu hôn thành công, đang chụp ảnh cùng Ngu Ức Ninh. Những lúc thế này mà tìm anh cầu cứu thì thật là không biết điều.
Trên ứng dụng gọi xe có một tùy chọn tăng giá điều phối xe, Liêu Thanh Diễm cắn răng, đang định tick chọn thì có hai chùm đèn xe chiếu tới.
Ngược sáng không nhìn rõ, cô nheo mắt lại. Chiếc xe tiến đến ngay trước mắt, khi cô phản ứng lại được đây là xe của ai thì đầu óc đã bị chập mạch mất một giây.
Cửa sổ xe hạ xuống, một giọng nam lạnh lẽo xuyên qua tiếng mưa và tiếng cần gạt nước đang hoạt động, truyền tới: “Cô Liêu có cần giúp đỡ gì không?”
Giọng điệu nhạt đến mức gần như không cấu thành một câu hỏi.
Phản ứng đầu tiên của Liêu Thanh Diễm là nhấc cánh tay lên để che vết súp trên ngực, nhận ra là vô ích nên cô không làm thế nữa.
Cô phản ứng chậm hơn thường ngày rất nhiều, bởi vì chưa từng tập dượt qua tình huống như thế này bao giờ.
Một góc khuất vốn để dành cho việc nhìn lén bỗng chốc được ánh trăng chiếu rọi, người trốn trong góc khuất ngoài việc luống cuống tay chân thì rất khó để đưa ra phản ứng nào khác.
Bạc Tư Niên không tính là một người nhiệt tình, ít nhất theo những gì Liêu Thanh Diễm biết là như vậy, đúng hơn là phần lớn thời gian anh đều thích đứng ngoài cuộc.
Có một lần một người bạn thân thiết nhất khác trong vòng tròn này ngoại trừ Chu Tiến đã trò chuyện về chuyện nhà họ Bạc với cô, tùy ý bình luận một câu rằng cậu có thấy Bạc Tư Niên có hơi giống một người rỗng tuếch không.
Liêu Thanh Diễm đã nói thầm ở trong lòng rằng nhưng đó chính là điểm mê người nhất của anh ấy mà.
Có thể khiến một người rỗng tuếch sinh ra lòng trắc ẩn, vậy thì chắc hẳn là trông cô đã nhếch nhác đến nhường nào rồi nhỉ.
Thế nhưng cô thà rằng không được anh nhìn thấy, chứ cũng không muốn bị anh nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của mình.
Ngày mưa đen kịt, mọi thứ đều chìm trong một lớp sương mù xám trắng.
Liêu Thanh Diễm nhìn chằm chằm vào Bạc Tư Niên qua màn mưa ngăn cách.
Một lát sau cô khẽ nở nụ cười, dùng giọng điệu lả lơi nói rằng: “Nếu anh thực sự muốn giúp thì ngủ với tôi một đêm đi.”
Cố tình mạo phạm anh, chắc chắn anh sẽ cảm thấy cô thật kỳ quặc, không biết điều, rồi sau đó nhấn ga rời đi.
Đi nhanh một chút đi, nhanh một chút, đừng nhìn cô nữa.
Đèn nháy khẩn cấp cùng nhịp với nhịp tim.
Sau khi nháy năm lượt, giọng nói của Bạc Tư Niên lại vang lên một lần nữa, nhạt đến mức không có một chút gợn sóng: “Cô Liêu đùa hay đấy.”