“Vào đi.”
Một câu trả lời nằm ngoài dự liệu, Liêu Thanh Diễm sững sờ mất một lúc.
Cô thường dùng thái độ bất cần đời của mình, để đuổi khéo được đủ loại người trong cái vòng tròn này trong một hai câu. Bởi vì tuyệt đại đa số bọn họ đều là những kẻ sĩ diện, lại ngậm thìa vàng từ nhỏ, chẳng mấy khi phải chịu ấm ức.
Sau khi bị cô làm cho bẽ mặt không đời nào họ lại chủ động xuống nước, tìm bậc thang cho cô bước xuống.
Bạc Tư Niên không giống như cô dự đoán là sẽ đóng cửa kính rồi bỏ đi luôn, Liêu Thanh Diễm không còn chiêu nào nữa. Càng lúng túng, cô lại càng giữ vững nụ cười trên môi, chỉ có điều giọng điệu thiếu đi vài phần chân thật: “Tôi đâu có đùa.”
Trước đó dù Bạc Tư Niên hướng mặt về phía cô nhưng dường như lại không nhìn cô. Lúc này, cô mới thấy anh khẽ nâng mi mắt, chuyển tầm nhìn lên gương mặt cô rồi dừng lại.
Anh chẳng hề che giấu sự dò xét của mình, cũng tuyệt đối không để nét mặt làm lộ ra kết luận sau khi dò xét.
Liêu Thanh Diễm mỉm cười lùi lại nửa bước: “Cảm ơn anh. Chắc là tôi sắp bắt được xe rồi.”
Hai giây sau, Bạc Tư Niên thu hồi ánh mắt, cũng quay đầu trở lại phía trước.
Ngay khi anh định kéo kính xe lên thì phía sau có một chiếc xe tiến lại.
Trong khu dân cư cấm bóp còi, chiếc xe kia bị chắn đường, có lẽ đang vội nên nháy đèn mấy cái ra hiệu nhường đường.
Bạc Tư Niên thuận miệng hỏi tài xế: “Xe của ai thế.”
Tài xế liếc kính chiếu hậu: “Hình như là của đạo diễn Diệp ạ.”
Bạc Tư Niên không nói gì.
Nếu không có dặn dò gì, tài xế sẽ không có hành động tiếp theo. Ông đặt tay lên vô lăng, tuyệt đối không quay đầu lại giục chủ nhân đưa ra quyết định, cứ điềm tĩnh chờ đợi như vậy, mặc cho chiếc xe phía sau nháy đèn hết lần này đến lần khác. Những quy tắc lái xe này là do bà nội của Bạc Tư Niên đặt ra, nếu không có tính cách điềm đạm, vững vàng này thì ông cũng không thể làm việc ở nhà họ Bạc suốt mười lăm năm qua.
Liêu Thanh Diễm cố tình không nhìn Bạc Tư Niên nữa, cô hơi nhón chân, ngước mắt nhìn xem chiếc xe phía sau là của ai, liệu cô có thể mặt dày xin đi nhờ một đoạn hay không.
Chỉ là màn mưa mờ mịt, đầu xe lại bị xe của Bạc Tư Niên chắn mất nên nhìn không rõ.
“Lên xe đi, cô Liêu.”
Liêu Thanh Diễm rùng mình.
Cửa kính xe vẫn chưa kéo lên, Bạc Tư Niên đã quay mặt lại từ lúc nào. Đêm mưa âm u không rõ cảm xúc, giọng nói của anh vẫn lạnh lùng như bị nước mưa thấm đẫm: “Tôi chở cô một đoạn.”
Chiếc xe im lìm đứng đó, giống như nếu cô không lên thì tuyệt đối sẽ không chuyển bánh.
Tên xui xẻo đang sốt ruột trong chiếc xe phía sau tuyệt đối không có gan mắng Bạc Tư Niên, có mắng thì cũng chỉ mắng cô không chịu nhanh chóng lên xe, làm kỳ đà cản mũi chắn đường người khác.
Đến khi Liêu Thanh Diễm kịp phản ứng lại thì cô phát hiện bản thân đã bước lên một bước, cơ thể cô đã đưa ra quyết định trước cả ý thức.
Nếu đây đã là ngày cuối cùng cô còn ở trong vòng bạn bè của Chu Tiến, vậy thì có thể ở riêng với Bạc Tư Niên một đoạn đường cũng coi như là một cái kết hoàn hảo.
Tài xế xuống xe, che ô đến đón, dù Liêu Thanh Diễm cảm thấy việc này chẳng có ý nghĩa gì vì đằng nào quần áo của cô cũng đã ướt rồi. Cánh cửa xe đóng mở kiểu cửa đôi của xe tự động khép lại sau khi cô lên xe, tiếng mưa bên ngoài cửa sổ lập tức bị cách biệt, bên trong khoang xe yên tĩnh đến mức gần như có thể nghe thấy tiếng thở.
Liêu Thanh Diễm đang hơi run lên, một phản ứng bình thường của cơ thể khi đột ngột bước vào không gian ấm áp sau khi bị nhiễm lạnh nhẹ.
Có tiếng sột soạt nhỏ.
Ngay sau đó, một chiếc chăn mỏng được ném nhẹ lên đầu gối cô.
Chất liệu len Cashmere màu xám, ngón tay cô khẽ nắm lại rồi lại phủ định phán đoán của chính mình, cái này giống len Vicuna hơn.
“Trên áo tôi có dính nước súp, sẽ làm bẩn mất.”
“Sẽ có người xử lý.”
Liêu Thanh Diễm chưa bao giờ là người rụt rè, bất kể tốt xấu, những thứ người khác có cô đều muốn thử chạm tới, không chạm tới được rồi tính sau. Nhưng lúc này, khi đang ngồi trong khoang xe sạch sẽ và ấm áp với cơ thể ẩm ướt, cô lại nảy sinh cảm giác bồn chồn, đứng ngồi không yên.
---