Giờ phút này, Lý Phú Bân đang vò đầu bứt tai, mái tóc rối bù như đám cỏ khô. Ông nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi tại sao cả nhà mình đột nhiên lại biến thành ba người khác.
Tôn Phượng Cầm lại càng không hiểu nổi. Rõ ràng bọn họ sắp vượt qua khu vực sạt lở lầy lội, sao đùng một cái lại rơi xuống tận đây?
Sau đó chồng bà biến thành bộ dạng kia, bản thân thì biến thành thế này. Nhìn sang cô con gái bảo bối, bà không nhịn được bật cười lớn.
Con gái bà trước kia đâu chỉ học giỏi, dáng người còn thon thả, được công nhận là đại mỹ nữ, hoa khôi của trường.
Nhưng hiện giờ, cô cao chưa đến một mét rưỡi, tết hai bím tóc đuôi sam nhỏ xíu khô xơ. Khuôn mặt cũng giống hệt mái tóc, vàng vọt hốc hác.
Nếu không nhờ đôi mắt to lanh lợi vẫn giữ nguyên như cũ, bà thật sự nghi ngờ không biết đây có phải là con gái bảo bối của mình hay không.
Lý Phú Bân trừng mắt nhìn vợ: “Em cười cái gì, đã là lúc nào rồi còn cười được!”
Trách xong, ông quay sang hỏi con gái: “Như Ca, thế nào? Nghĩ ra cách gì chưa?”
Sau khi hoàn hồn từ cơn hoảng sợ, cả nhà mấy tiếng đồng hồ nay cũng không hề nhàn rỗi, đến giờ cuối cùng đã xâu chuỗi xong ký ức của cơ thể này.
Khi biết được thân thể này mới mười ba tuổi, lại còn là một cô bé đáng thương học hết lớp ba đã phải nghỉ học ở nhà phụ việc đồng áng...
Cô thật sự muốn khóc, không hiểu nổi mẹ mình nghĩ gì, hoàn cảnh bi đát thế này vẫn có thể cười vui vẻ được.
“Bố à, con gái bố bây giờ cũng không có cách gì hay, hay là bố đi kiếm chút gì lót dạ đi? Ba người nhà mình ăn no rồi tính tiếp?”
“Được, thế để bố đi kiếm chút gì cho hai mẹ con ăn.”
Thời đại này ở làng quê thường gọi bố là “đa” hoặc “cha”, gọi mẹ thì có nơi gọi là “nương”, cũng có nơi gọi là “mẹ”.
Bọn họ đã nắm được những lề thói này, từ giờ trở đi phải nhập vai cho tốt, nếu không bị lộ tẩy thì mất mạng như chơi.
Mượn xác hoàn hồn?
Đừng nói người thời nay ở quê còn rất mê tín, cho dù ở thời đại hiện đại trước kia của bọn họ, chuyện này cũng đủ dọa người ta sợ mất mật. Biết đâu bại lộ còn bị lôi vào phòng thí nghiệm làm chuột bạch cũng nên.
Vì vậy, cả nhà ba người rất nhanh đã thống nhất ý kiến: kiên quyết không được để lộ thân phận người xuyên không của mình.
Từ “xuyên không” này là do bà nghĩ ra. Bà rất thích đọc tiểu thuyết mạng, nên rành rọt về mảng xuyên không, trọng sinh này hơn hẳn cô con gái học sinh giỏi và ông chồng mọt sách “bách khoa toàn thư”.
Còn thời đại này ư? Nếu đúng như những gì bọn họ vừa xâu chuỗi lại, thì e là sẽ chết đói thật mất.
Tuy nhiên, bà lại có suy nghĩ tích cực hơn: “Anh xem, trong tiểu thuyết cũng hay viết về thế giới song song, biết đâu nhà mình đến một không gian khác, không phải là những năm nghèo đói đứt bữa bần hàn đó.”
Ba người cắm mặt tìm kiếm hơn nửa tiếng đồng hồ. Khi tụ lại một chỗ, trong tay mỗi người chỉ nắm được một nhúm rau má, rau dền gai be bé.
Trước khi gặp nạn, ở thế giới kia đang là tháng Bảy, còn hiện tại ở đây mới là tháng Năm.
Bất kể là tháng Bảy hay tháng Năm, đáng lẽ đều là mùa cây cỏ sinh sôi nảy nở, không thể nào không có măng rừng hay rau dại để hái.
Thế nhưng phóng mắt nhìn ra xa, khu vực lẽ ra phải xanh mướt tràn trề sức sống giờ đây lại bị thay thế bởi một màu vàng úa đập thẳng vào mắt.
“Tất cả là do hạn hán nứt nẻ ruộng đồng gây ra, đến tận bây giờ vẫn chưa có lấy một giọt mưa, đào đâu ra rau dại với măng. Nếu có thì cũng bị dân làng quanh đây bới về ăn sạch rồi.”
Lời của ông như tát gáo nước lạnh, bởi hai mẹ con cũng lờ mờ nhận ra sự thật phũ phàng này. Nơi đây cho dù không phải là thời kỳ bao cấp khó khăn ở thế giới cũ của họ, thì cuộc sống hiện tại xem chừng cũng cực kỳ bế tắc.
“Làm sao bây giờ hả bố? Con gái bố cái gì cũng không sợ, chỉ sợ đói thôi.” Cô nằm vật ra đất, hồi tưởng lại những món ngon từng ăn: “Con nhớ món lợn kho tiêu mẹ làm quá, cả mắm tép chưng thịt, ba chỉ quay giòn bì chấm mắm tỏi ớt nữa, đem chan với cơm gạo tám thơm thì ăn đánh bay cả nồi...”