Ai cũng sợ đói, nhưng trước mặt con gái, người làm bố chắc chắn phải thể hiện chút khí phách: “Đợi đấy, bố thấy đằng kia có con suối nhỏ chưa khô cạn, để bố đi xem có tôm cá gì không.”
“Con cũng đi với bố.” Cô lồm cồm bò dậy từ dưới đất, chạy theo bố ra bờ suối.
Nhìn bóng lưng hai bố con, Tôn Phượng Cầm đang ngồi bệt dưới đất đột nhiên nghĩ tới một chuyện. Tại sao cả nhà ba người bọn họ lại xuyên không? Không lẽ do bà cứ luôn miệng đòi giảm cân, lãng phí quá nhiều đồ ăn nên bị quả báo?
Vừa nãy con gái nói muốn ăn lợn kho tiêu, bà mới nhớ tới chuyện này. Bản thân bà đâu chỉ vứt mỗi thịt lợn kho tiêu, món thịt nào bà chẳng từng đổ đi.
Nhất là dịp Tết Cổ truyền, từ khi nghe đồn ăn đồ thừa hâm lại dễ bị ung thư, có món dư nào bà không vứt tuột vào sọt rác đâu. Khúc cá lóc kho tộ kia gần như ăn một nửa đổ một nửa.
Bà cảm thấy mình nhất định bị quả báo rồi. Bây giờ đừng nói gì đến cá kho tộ, cho dù có khúc xương cá xúm xít kiến, bà cũng sẵn sàng nhai nuốt cho bằng hết.
Nhìn hai bố con hì hục dưới bùn cả buổi mới xách về được mấy con cá chạch rạch tành tạch bé tẹo, bà càng tin chắc nhà mình đã bị quả báo.
“Cá chạch này lươn lẹo khó bắt quá, con với bố tốn bao nhiêu sức mới tóm được năm con.”
“Dù sao cũng lót dạ trước đã, đợi nhà mình hồi lại sức, bố sẽ lội bùn đi bắt thêm vài con.”
Nhìn hai bố con mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm áo, bà xót xa nhắc nhở:
“Ở đây không có nồi niêu, nếu không em đã nấu cho hai bố con bát canh cá chạch nấu rau tập tàng rồi. Bây giờ làm thế nào? Anh, trên người anh có cái bật lửa nào không? Hay là chúng ta lùi đống bùn nướng mấy con cá này ăn tạm?”
“Bật lửa?”
Ông đưa tay sờ túi quần, bấy giờ mới nhớ ra mình đang mặc bộ quần áo nâu sồng rách rưới vá chằng vá đụp, chẳng phải bộ đồ vest Armani bảnh bao trước kia.
“Xe, chiếc xe của nhà chúng ta?”
Hai bố con gần như cùng lúc nghĩ đến chuyện này, hưng phấn reo lên: “Trên xe có bật lửa, hơn nữa xe nhà mình còn có một cái bếp ga mini du lịch.”
“Đâu chỉ có bếp ga.” Được hai bố con nhắc nhở, bà cũng sực nhớ ra: “Trên xe nhà mình còn có nửa bao gạo tám thơm, vài cân bún khô, phở gói, một thùng mì tôm, một chai dầu ăn to, chục trứng gà, đủ thứ trên đời cả.”
Cả nhà càng nói càng hưng phấn: “Anh với con nói xem, liệu chiếc xe nhà mình có xuyên không theo chúng ta đến đây không?”
“Đi tìm đi, cả nhà mình tỉnh lại đều ở bãi đất này, chưa đi đâu xa cả. Nếu chiếc xe kia cũng xuyên tới thì chắc chắn nằm quẩn quanh đâu đây thôi.”
Vừa nãy cô còn đói đến mức dở sống dở chết, lúc này lại khỏe re như sáo sậu. Nói xong câu đó, cô lập tức chạy tót về phía mỏm đồi đất đỏ bên kia.
Lời con gái nói cấm có bao giờ trật, ông và bà cũng vội vàng bấm bụng đói mà chạy đuổi theo.
Cả nhà cẩn thận men theo con dốc sạt lở lầy lội đi về phía trước chừng hai ba trăm mét, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe gầm cao màu đen quen thuộc đang lẩn khuất trong bụi sim gai.
Nhìn thấy chiếc xe yêu quý, ông vô cùng kích động, vội vàng lao tới kiểm tra sờ soạng tỉ mỉ từ đầu đến cuối.
“Lạ thật, rơi từ vách núi cao như vậy xuống, thế mà chiếc xe này đến một mảng sơn cũng không bị tróc?”
Hai mẹ con mải nghĩ đến đồ ăn thức uống nên chưa chú ý đến điểm này. Nghe ông nói vậy, cả hai bèn xúm lại, đi vòng quanh quan sát chiếc xe.
“Bố, bố nói xem có khi nào chúng ta không phải rơi từ trên vách núi xuống không? Mà là đi qua cái gọi là hố đen thời gian? Nếu không bố giải thích thế nào về chiếc xe nguyên vẹn này?”