Kiếp trước Lý Phú Bân là dân kinh doanh, có chút tinh ranh, trên bàn đàm phán cũng xoay sở khá tốt.
Thế nhưng dăm ba cái hố đen thời gian với xuyên không gì đó, ông làm sao mà hiểu được.
Chuyện này nếu không phải đích thân trải qua, ông cảm thấy cho dù có người cầm loa phường hét vào tai mình cả ngày, ông cũng chẳng đời nào tin.
Nhưng bây giờ không tin cũng không được.
Hiện tại, ngoại trừ linh hồn bên trong vẫn giữ nguyên, cơ thể ba người nhà bọn họ chỗ nào cũng thay đổi hết rồi.
Kiếp trước, ông và vợ đều thuộc nhóm kết hôn muộn, sinh con muộn. Con gái mười tám tuổi vừa thi tốt nghiệp trung học phổ thông xong thì hai vợ chồng bọn họ cũng đã ngoài năm mươi.
Bây giờ ông và vợ mới bốn mươi hai tuổi, cô cũng nhỏ đi năm tuổi. Hơn nữa, hai vợ chồng bọn họ lại còn có thêm hai cô con gái.
Trùng hợp là kiếp này ông vẫn mang tên Lý Phú Bân, vợ vẫn mang tên Tôn Phượng Cầm, tên con gái cũng không đổi.
Cho nên bây giờ ông cũng không nghĩ ra nổi, rốt cuộc cả nhà mình đang mượn xác nhập hồn người khác, hay đây vốn dĩ chính là kiếp trước của gia đình mình.
Ông ngơ ngác nghe Lý Như Ca thao thao bất tuyệt về cánh cửa thời gian, cứ như vịt nghe sấm, hoàn toàn dốt đặc cán mai về phương diện này.
Ngược lại, Tôn Phượng Cầm nhờ khá đam mê truyện mạng nên thỉnh thoảng còn chêm vào được một hai câu.
Thực ra bà cũng không hiểu rõ. Trước kia bà hay đọc tạp nham, đúng là từng thấy chuyện này trong mấy cuốn sách khám phá những điều kỳ bí trên thế giới.
Lúc đó bà chỉ xem như đọc giải trí, đến khi đọc lời giải thích của các nhà khoa học thì càng không coi những chuyện đó là thật.
Giờ đây, cả nhà ba người tự mình nếm trải chuyện này, hơn nữa chiếc xe ô tô còn xuyên qua theo cùng.
Lúc này bà mới nhớ tới những bí ẩn chưa có lời giải trên thế giới, trải nghiệm của gia đình bọn họ quả thật có chút giống với một số câu chuyện tâm linh trong đó.
Việc cấp bách trước mắt là làm no bụng.
Gác lại những chuyện mớ ba mớ bảy này, cả nhà dùng lương thực mang theo trên xe để nấu nồi cơm trắng, xào một đĩa thịt lợn ba chỉ với sả ớt, mấy con cá chạch cũng được đem nấu bát canh chua lá me non. Bà còn mang mấy nắm rau dại lượm được ban nãy ra bờ suối rửa sạch, chấm với bát nước mắm tỏi ớt mang theo, ăn cũng cực kỳ tốn cơm.
Rau dại vất vả lắm mới hái được, đương nhiên không thể tùy tiện vứt đi. Từ giờ trở đi, bà quyết tâm không lãng phí bất cứ thứ gì nữa.
Còn mấy chai nước lọc trên xe, cũng không thể tu nửa chai vứt nửa chai như trước. Nơi này hạn hán thiếu nước trầm trọng, nghĩ đến những lúc mình từng hoang phí nước sạch...
“Bố, bố nói xem chiếc xe này tính sao? Không thể lái về làng, chẳng lẽ cứ vứt chỏng trơ ở đây à?”
Hơn nữa nơi này là rừng thiêng nước độc, hình như cũng chẳng có đường mòn nào để đánh xe ra ngoài.
Thế thì chiếc xe này đúng là bỏ thì thương, vương thì tội. Xe cộ cứ để phơi sương phơi nắng mãi ở đây, chẳng mấy vụ mùa sẽ gỉ sét thành đống sắt vụn.
Ông cũng vò đầu bứt tai: “Lái về làng chắc chắn là không được, đỗ ở đây cũng không xong, nhỡ đâu bị dân làng hay kiểm lâm phát hiện thì phiền phức to. Thời buổi nghèo khó này, đừng nói đến cái xó xỉnh chó ăn đá gà ăn sỏi như quê mình, ngay cả trên thủ đô cũng chẳng bói đâu ra chiếc xe con nào bóng lộn thế này.”
“Thế làm sao bây giờ, nghe anh nói vậy thì cái xe này lại thành rắc rối to rồi.” Bà vỗ vỗ mui chiếc xe yêu quý của gia đình, xót đứt ruột: “Thứ này nếu có thể thu nhỏ lại đút túi thì tốt biết mấy. Lúc dùng thì phóng to, không dùng thì thu bé tí lại, vừa tiện vừa che mắt thiên hạ.”
Mẹ cô thật đúng là dám nghĩ dám nói! Cô nhe răng cười, vừa định trêu thì phát hiện chiếc xe mới đỗ sờ sờ ở đây đột nhiên biến mất tăm mất tích.
“À rế?” Lý Như Ca dụi dụi mắt: “Có phải con gặp ma rồi không? Xe đâu? Xe ô tô nhà mình đâu rồi?”
Bàn tay vỗ mui xe của Tôn Phượng Cầm vẫn còn lơ lửng giữa không trung, lúc này bà cũng sợ đến ngây dại cả người.
Lý Như Ca há hốc mồm: “Mẹ, tay mẹ có phép thuật rụng cả xe người ta thế cơ à?”