TN60: Cả Nhà Xuyên Không, Vả Mặt Cực Phẩm

Chương 5: Tìm kiếm phép nhiệm màu thất bại

Trước Sau

break

Hai mẹ con còn chưa kịp hoàn hồn xem chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra, chiếc xe mới biến mất kia lại lù lù xuất hiện ngay tại bãi đất cũ.

Lý Như Ca chợt xoay người lại, nhìn ông bố đang hớn hở ra mặt: “Bố, có phải bố có thể điều khiển chiếc xe này không?”

“Ha ha...” Lý Phú Bân không kìm được cười lớn: “Vẫn là con gái bố thông minh. Nhìn xem, mẹ con còn chưa hiểu ra chuyện gì, khéo lại tưởng mẹ vỗ một cái bay luôn cả xe rồi cơ.”

Cũng may nhờ vợ nhắc nhở, vừa nghe Tôn Phượng Cầm nói xong, trong đầu ông chợt nảy sinh suy nghĩ, giá mà có thể thu nhỏ chiếc xe ô tô này lại để đút túi mang theo bên người, lúc nào cần dùng thì phóng to ra thì tốt biết mấy.

Ý nghĩ vừa lóe lên, chiếc xe trước mắt đã không cánh mà bay.

Tuy nhiên nó không hề thu nhỏ lại, mà là biến mất hoàn toàn. Ông hốt hoảng, vội vàng tập trung ý nghĩ muốn gọi chiếc xe ra, thế là nó lại lù lù xuất hiện.

“Ông trời đối xử với nhà ta không tệ nha. Bố, không ngờ bố còn có phép thuật này cơ đấy.” Cô giơ ngón tay cái tán thưởng bố.

Lúc này bà sực nhớ ra điều gì, vội kéo tay con gái: “Như Ca, con thử xem trên người con có phép màu gì không? Theo lý thuyết, nhà mình cả ba người cùng mượn xác xuyên qua, con mới phải là nhân vật chính, sao vận đỏ lại rơi hết vào tay bố con rồi.”

“Nhân vật chính gì cơ?” Cô chưa bao giờ đọc truyện mạng nên hoàn toàn mù tịt.

“Ôi dào, mẹ có giải thích thì con cũng chẳng hiểu đâu. Tóm lại bố con có năng lực đặc biệt, hai mẹ con mình đáng lẽ cũng phải có mới đúng, nhưng nãy giờ mẹ sờ nắn kiểm tra rồi, hình như mẹ chẳng có tài cán gì cả.”

Thật ra cũng không đúng hẳn. Lúc nãy khuân đồ từ trên xe xuống, bà phát hiện hình như sức vóc của mình trâu bò hơn trước kia rất nhiều.

Xuất thân là con nhà võ lề thói truyền thống, vốn dĩ sức vóc đã không nhỏ, cho nên bà chẳng mảy may để ý đến sự thay đổi trên cơ thể mình. Ánh mắt bà đầy mong chờ nhìn sang con gái, chỉ muốn xem con mình có cất giấu “phép màu” nào hay không.

Cô làm theo lời mẹ, nhắm mắt nhắm mũi gồng mình thử đi thử lại mấy lần, kết quả chỉ là công dã tràng trôi sông đổ biển.

Những cách gì có thể nghĩ ra cô đều thử qua hết, sao lại chẳng có động tĩnh sứt mẻ gì nhỉ?

Đúng rồi, còn thiếu một thứ! Bà vỗ đùi đánh đét một cái, chui tọt vào trong xe lôi cái ba lô con gái hay đeo đi học ra. Bà lục lọi một hồi, đột nhiên hớn hở reo lên: “Tìm thấy rồi!”

Hai bố con đang khấp khởi vui mừng vì có thể giấu chiếc xe này mang đi, nghe thấy tiếng bà hét lên bèn quay đầu lại. Thấy bà lôi ra mặt dây chuyền ngọc bích Lý Như Ca thường ngày hay đeo trên cổ, cả hai ngạc nhiên xúm lại.

“Thứ này trước nay con vẫn đeo trên cổ cơ mà, sao lại chui tọt vào trong ba lô được?”

Vừa dứt lời, cô cầm lấy định đeo lên cổ thì bị bà ngăn lại: “Như Ca, con mau nặn một giọt máu nhỏ lên trên đó đi.”

Cô cạn lời: “Mẹ, ban nãy con đã bị mẹ chọc hai nhát rồi đấy...”

Thôi bỏ đi, nếu không cho bà u tận mắt chứng kiến thì mẹ cô còn lâu mới chịu dập tắt ý định.

Ngón tay lại bị chọc nặn ra máu bôi lên mặt dây chuyền. Tiếp đó, cô làm theo đủ mọi yêu cầu kỳ quái của bà, kết quả vẫn là chịu đau uổng công vô ích.

“Sao lại thế được? Chẳng lẽ cả nhà mình được đầu thai sống lại lần nữa, thật sự là nhờ được hưởng sái từ bố con sao?”

Bà không cam tâm, tự chọc ngón tay mình một cái rồi quẹt máu lên mặt dây chuyền của con gái.

Chẳng có phép nhiệm màu nào xảy ra. Thứ này vốn không phải của bà, máu của bà chắc chắn chẳng có chút tác dụng gì.

“Thôi em, giữ được chiếc xe con này, ông trời coi như đối đãi với nhà mình không tệ rồi. Làm người đừng nên tham lam vô độ quá.” Thấy vợ bày ra vẻ mặt xịu lơ ảo não, ông dịu giọng khuyên nhủ.

Loay hoay từ lúc ăn trưa xong đến khi mặt trời xế tà sắp lặn khuất bóng sau rặng tre, bà cuối cùng đành phải bỏ cuộc.

“Xem ra tối nay nhà mình đành phải ngủ lại trong rừng một đêm, nhưng ngày mai thì nhất định phải về làng thôi.”

Gia đình họ tuy mới mượn xác nhập hồn vào cơ thể này, nhưng chủ cũ của thân xác đã lang thang vật vờ trong rừng suốt hai ba ngày nay rồi.

Ông vừa dứt lời, nghĩ đến cái đại gia đình họ Lý đông đúc phức tạp dưới làng kia, cả nhà ba người bắt đầu nhăn nhó mặt mày thở dài thườn thượt...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương