Cả ba người đều đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, đương nhiên biết gia đình này từng gặp phải chuyện gì.
“Nếu có thể, em thà ở lại trong núi. Chỗ này còn có lều trại, ngủ trên xe cũng tốt hơn là quay về ở cái chuồng heo vừa ẩm thấp vừa tối tăm kia.”
Hồi tưởng lại gian phòng mà gia đình này ngủ trước kia, Tôn Phượng Cầm tức tối nói.
Đại viện nhà họ Lý dám gọi là đại viện, đương nhiên là nhà cửa không ít. Chỉ là khi mấy đứa con trai nhà bác cả Lý lớn lên, từng đứa một cưới vợ, gia đình Lý Phú Bân vì không sinh được con trai nên cuối cùng bị đẩy ra cái lán nhỏ cạnh chuồng heo.
Lý Phú Bân đương nhiên cũng không muốn quay về ở chuồng heo. Cái mùi đó, nhất là vào mùa hè lại còn kèm theo ruồi muỗi, vốn không phải chỗ cho người ở.
Hai ông bà già nhà họ Lý đều thiên vị, nếu bọn họ chưa bao giờ coi gia đình người con thứ ba này là người, vậy thì cũng đừng trách ông bất hiếu.
“Không về chắc chắn là không được, nếu không bọn họ lại tưởng nhà mình chết trên núi thật, có khi còn đi xóa hộ khẩu của chúng ta rồi ấy chứ. Thời buổi này không có hộ khẩu thì nửa bước khó đi, đi đâu cũng phải có thôn mở giấy giới thiệu. Nhưng anh đã nghĩ kỹ rồi, lần này chúng ta quay về sẽ đòi ra ở riêng.”
“Ra ở riêng?” Tôn Phượng Cầm ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Được, ra ở riêng! Nếu không với cái tính nóng nảy của em, sớm muộn gì cũng xử đẹp hai ông bà già kia.”
“Em tém tém lại chút đi.” Lý Phú Bân nhìn vợ dặn dò: “Tôn Phượng Cầm của kiếp này là một người nhu mì, em mà thay đổi quá lớn thì dễ bị người ta nghi ngờ lắm.”
“Con gái em sắp bị bọn họ bán cho người ta làm con dâu nuôi từ bé rồi, em còn nhẫn nhịn thế nào được? Người hiền lành cũng có ba phần nóng tính đấy.” Tôn Phượng Cầm hừ lạnh.
“Thế lúc con gái lớn của em bị kéo đi, sao em không có phản ứng gì?”
Hồi tưởng lại bản thân và Tôn Phượng Cầm lúc đó, Lý Phú Bân hận không thể tự vả cho mình hai cái bạt tai. Khi đó nguyên chủ của thân xác này chẳng phải cũng chỉ biết trơ mắt nhìn con gái bị kéo đi, nắm đấm siết chặt đến toát mồ hôi cũng không dám xông tới cướp người về.
Nghĩ đến đứa con gái lớn khóc như mưa, có lẽ là bị nỗi ân hận của nguyên chủ lây sang, trái tim ông cũng đau thắt từng cơn. Còn có cô con gái út ở lại đại viện nhà họ Lý, cũng là đứa hiểu chuyện, nếu không phải nhà bọn họ xuyên tới, số phận tương lai của cô bé kia có thể tưởng tượng được sẽ bi thảm thế nào.
Lúc bố mẹ tranh luận, Lý Như Ca không tham gia. Nghe bố nhắc tới chị cả, trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh một cô gái có dung mạo ưa nhìn, tết hai bím tóc dài, nói năng dịu dàng.
Chị cả Lý Như Lan bất kể là tướng mạo, chiều cao hay tính tình tốt giống mẹ, đều nổi tiếng gần xa. Nhưng một cô gái tốt như vậy lại bị Lý Lão Thực và Vương Đại Muội làm chủ, đổi thân cho người anh họ thứ ba kia, gả vào trong núi sâu.
“Chị cả con lấy chồng cũng được hai năm rồi nhỉ? Một lần cũng chưa về nhà mẹ đẻ, không biết ở bên kia sống thế nào?”
Câu này là Lý Như Ca nói thay cho nguyên chủ, cô bé dường như đến lúc chết vẫn còn nhớ thương chị cả nhà mình. Lý Phú Bân nghe vậy trong lòng cũng chua xót, thân làm bố mà đến con gái mình cũng không bảo vệ được.
Người đàn ông cao lớn, sau lưng không biết đã lén khóc bao nhiêu lần. Gia đình mình đã chiếm thân xác của nhà người ta, ông làm bố thì phải gánh vác trách nhiệm của trụ cột gia đình.
“Đợi lần này quay về, bố tìm cơ hội vào núi một chuyến, đi thăm chị cả con.” Lý Phú Bân nói.
“Đến lúc đó con cũng đi, nếu nhà kia đối xử với chị cả không tốt, chúng ta sẽ đón chị cả về.” Lý Như Ca háo hức nói.
Thấy hai bố con nói vậy, Tôn Phượng Cầm cũng lên tiếng: “Mẹ cũng đi, chuyện đánh nhau cướp người này, hai bố con thiếu mẹ là không được đâu.”