Vì bên ngoài có muỗi, cả nhà dựng một cái lều trại, đốt hương muỗi, hoặc nằm hoặc ngồi trong lều trò chuyện. Nghe thấy tiếng gọi từ xa vọng lại, ba người đồng thời dỏng tai nghe ngóng, lại cùng lúc phản ứng: “Hình như là đang gọi chúng ta. Mau! Mau cất hết những thứ không nên xuất hiện ở đây đi.”
Mấy người nhanh chóng thu lều trại vào trong xe, lại thu dọn sạch sẽ những rác rưởi không thuộc về thời đại này ném vào đó. Sau đó Lý Phú Bân chỉ thầm niệm một câu “thu”, chiếc xe biến mất.
“Không gian ô tô này thật không tệ, chỉ cần có thể bỏ đồ vào trong xe là có thể thu vào cùng, cái này cũng chẳng khác gì không gian trữ vật, chỉ tiếc một nỗi xe nhà mình vẫn còn hơi nhỏ.”
Tôn Phượng Cầm gọi cái này là không gian ô tô, vừa thu dọn vừa lải nhải chuyện xe nhỏ. Sớm biết sẽ xuyên không và xe cũng có thể đi theo, bà thà lái chiếc xe tải hạng nặng, sau đó chở một xe đầy lương thực...
So với những không gian có thể làm ruộng hay có nước linh tuyền trong tiểu thuyết: “bàn tay vàng” của chồng bà vẫn quá bình thường. Chỉ duy nhất một chiếc xe này, đồ vật lớn bỏ vào trong mà cửa xe không đóng được thì xe không có cách nào biến mất.
Cả nhà vừa nãy đã thử nghiệm rồi, bỏ một khúc gỗ dài vào trong xe, một nửa ở trong, một nửa thò ra ngoài, kết quả chẳng những khúc gỗ kia không bị thu vào mà ngay cả xe cũng không biến mất được. Nói cách khác, không gian ô tô của Lý Phú Bân chỉ to bằng đúng sức chứa của chiếc xe địa hình này.
Nhưng có một cái vẫn tốt hơn là hai mẹ con bà chẳng có gì, hơn nữa chỉ cần có xăng, xe nhà bà còn có thể chạy được. Nhìn chỗ vừa đỗ xe giờ đã trống không, Tôn Phượng Cầm đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện: “Lão Lý này, anh nói xem chiếc xe này có thể làm biến mất người không? Ví dụ như cả nhà ba người chúng ta đều ngồi vào trong?”
“Hả?” Lý Như Ca trừng mắt nhìn bà mẹ rõ ràng là đọc quá nhiều tiểu thuyết của mình: “Mẹ, mẹ thật đúng là dám nghĩ, nhưng mà... cũng có khả năng này thật.”
“Thôi, có thể hay không thì chúng ta cũng không thể trốn mãi được. Đúng lúc trong thôn đã có người tìm tới rồi, cả nhà chúng ta cũng nên xuất hiện thôi.”
“Được, tiếp theo là lúc so tài diễn xuất. Bố, mẹ, hai người đều chuẩn bị xong chưa?”
Tự nhiên thấy hồi hộp quá, Tôn Phượng Cầm vội vàng giơ tay lên trước: “Mẹ chuẩn bị xong rồi.”
Lý Phú Bân nhìn vợ và con gái đang háo hức, cảm thấy an tâm vô cùng, cũng giơ tay nói: “Bố cũng chuẩn bị xong rồi.”
Mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, ban đêm trong rừng nguy hiểm thế nào không cần ai nói mọi người đều rõ. Cho nên những người dân làng ra tìm người lúc này đều có chút nản lòng, thậm chí còn có người nói mấy người kia đã ở trong núi hai đêm rồi, nói không chừng sớm đã bị thú dữ ăn thịt.
Năm đại hạn thú vật trong núi chắc chắn cũng giảm đi, nhất là những năm khô hạn thế này, vì thiếu nước, động vật cũng phải tìm nguồn nước. Nhưng dù có giảm đi thế nào, hổ báo gấu sói vẫn còn, cho nên mọi người tuy chia nhau hành động nhưng trước khi mặt trời lặn nhất định phải xuống núi.
Một nhóm người bên này đang bàn bạc phải mau chóng xuống núi thì nhìn thấy ba người nhà kia đã đói đến ngất xỉu.
“Ở bên này! Trưởng thôn, chúng tôi tìm thấy bọn họ rồi!”
Chàng trai trẻ phát hiện ra gia đình Lý Phú Bân đầu tiên kích động hét lên.