Thôn Lý Gia có khoảng trăm hộ gia đình, gần một nửa số hộ đều mang họ Lý. Nhưng trưởng thôn lại không mang họ Lý, hơn nữa cũng chẳng có quan hệ họ hàng dây mơ rễ má gì với nửa cái thôn họ Lý này.
Thời này vẫn chưa có chuyện bầu cử dân chủ, đều là cấp trên bổ nhiệm ai thì là người đó, nếu không chỉ dựa vào một người họ khác như ông, làm sao có thể làm trưởng thôn Lý Gia được.
Nghe nói ban đầu cấp trên cũng cân nhắc đến việc thôn Lý Gia toàn là quan hệ họ hàng dây mơ rễ má, nên mới cố ý chọn một người họ khác đến quản lý cái thôn này. Cho nên đừng thấy Từ Thuận Lợi là người họ khác, cũng không phải vì anh rể mình là phó chủ tịch xã, người ta là thật sự có trình độ.
Ví dụ như chuyện lần này, nếu không phải Từ Thuận Lợi kiên quyết tìm thêm chút nữa thì mọi người đã không đi đến đây, sớm đã xuống núi về nhà rồi. Hơn nữa người la lối hăng nhất, nói không tìm nổi nữa, phải mau chóng xuống núi, đều là người họ Lý.
Gia đình Lý Phú Bân bình thường lầm lì ít nói, đến một câu dễ nghe cũng không biết đường mà thốt ra, ở nhà chẳng có địa vị gì, ra ngoài làm sao có nhân duyên tốt được. Tôn Phượng Cầm lại càng thế, bị mẹ chồng và hai bà chị dâu chèn ép, đến nói chuyện với người ngoài cũng không dám.
Hai vợ chồng này mất tích, sống hay chết nói thật lòng cũng chẳng có mấy người quan tâm. Nhà mình nghèo đến mức ăn bữa nay lo bữa mai, lúc này làm gì có tâm trạng đi quan tâm chuyện nhà người khác. Có thời gian rảnh rỗi đó, thà ra ngoài tìm xem có gì ăn được không để người nhà được một bữa no còn hơn.
Thế mới nói, chuyện lần này may mà có vị trưởng thôn tên Từ Thuận Lợi này. Nghe thấy có người hô lên là tìm thấy người rồi, Từ Thuận Lợi chạy qua, thấy mấy người vẫn còn sống, chỉ là đói đến ngất đi, cũng kích động không thôi.
Từ Thuận Lợi ngồi xổm xuống vỗ vỗ vai Lý Phú Bân, hỏi: “Thằng ba, thế nào? Còn đứng dậy đi được không?”
Hiện tại các thôn đều đã xuất hiện tình trạng dân làng chết đói, chuyện này ở thôn Lý Gia vẫn chưa xảy ra, vì thế Từ Thuận Lợi còn được cấp trên biểu dương. Tất nhiên, lúc này ông vui mừng không phải vì mấy lời khen ngợi đó. Đều là bà con lối xóm, rõ ràng mấy ngày trước còn gặp mặt, ai mà muốn nghe tin dân làng mình bị chết đói chứ.
Mấy người Lý Phú Bân đương nhiên phải tự mình đứng dậy mà đi. Nhìn ai nấy đều đói đến mức lảo đảo, bọn họ mặt mũi nào để người ta khiêng xuống núi. Mấy người giả vờ yếu ớt mở mắt ra, nhìn dân làng vây quanh, nói thật lòng cũng có chút cảm động.
Ai cũng biết người đói sợ nhất là lao động chân tay, vì càng động đậy thì càng nhanh đói. Cho nên từ lúc mỗi ngày chỉ được ăn hai bữa cháo loãng, người trong thôn nếu không có việc gì thì rất ít khi ra khỏi nhà; có thể nằm tuyệt đối không ngồi, có thể ngồi tuyệt đối không đứng. Nhưng để tìm kiếm gia đình ba người bọn họ, đoán chừng cả thôn đều đã xuất động.
“Trưởng thôn, cho... cho tôi xin ngụm nước, tôi đi được.” Nhận ra người nói chuyện là ai, Lý Phú Bân đứt quãng nói.
Lúc này Tôn Phượng Cầm và Lý Như Ca cũng yếu ớt ngồi dậy. Thực tế cả nhà này chẳng cần diễn xuất gì, cứ nhìn cái bộ dạng da bọc xương, sắc mặt vàng vọt kia, so với người sắp chết cũng chẳng khác là bao, cần gì phải giả bộ.
“Được được được, các người ai mang nước không, mau cho Thằng ba uống một ngụm.”
Thực ra Từ Thuận Lợi cũng mang tâm lý tìm xem mấy người này chết ở đâu, giờ nhìn thấy người còn sống, ông kích động thật sự. Trưởng thôn Từ vẫy tay gọi, lập tức có người đưa tới một cái bầu nước sừng trâu.
Lý Phú Bân uống một ngụm rồi chuyển cho vợ, ra hiệu cho họ dù có phải bịt mũi cũng phải uống một ngụm, nếu không làm sao giải thích chuyện mấy người đột nhiên có sức lực. Tôn Phượng Cầm quả thực là bịt mũi, ngay cả miệng bầu cũng không dám chạm vào, uống một ngụm nhỏ rồi vội vàng đưa cho con gái.
Lý Như Ca thật sự không muốn dùng thứ này uống nước, huống hồ thứ này còn là đồ người khác đã dùng qua.
Nhưng trước mắt bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm cả nhà họ, cô đâu dám kén cá chọn canh, đành phải nhận lấy học theo dáng vẻ của mẹ, dùng tay áo che lại, ghé miệng uống hờ một ngụm nhỏ.