Giang Vãn Thu định nói thêm gì đó thì đã đến bãi đỗ xe bệnh viện. Đối diện đi tới là một người vô cùng quen thuộc, chính là Tạ Huân. Anh ta “không có bệnh gì nhưng cứ ăn vạ ở bệnh viện không chịu đi”.
Anh ta vừa bước xuống từ chiếc siêu xe của mình, diện bộ đồ thường ngày, dáng vẻ tung chìa khóa xe rõ ràng là một phú nhị đại phong lưu phóng khoáng. Và sự thật đúng là vậy.
Tạ Huân ban đầu không nhận ra Giang Vãn Thu. Dù sao mấy ngày nay anh ta chỉ thấy cô trong bộ đồ bệnh nhân và để mặt mộc. Chợt nhìn thấy một đại mỹ nữ xinh đẹp, vóc dáng chuẩn thế này, ánh mắt anh ta không tự chủ được mà lưu luyến một chút.
Nhưng chính cái nhìn lưu luyến này đã bị một ánh mắt “tử thần” khóa chặt.
Anh ta ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện là Giang Tư nhà họ Giang. Giang Tư sao lại ở đây? Tạ Huân muộn màng nhìn sang Giang Vãn Thu mới nhận ra là cô.
“Cô định xuất viện à?”
“Đúng vậy.” Giang Vãn Thu gật đầu.
Trong lòng Tạ Huân kinh ngạc hơn cả cái nhíu mày nhìn chằm chằm của Giang Tư: “Sao... đột ngột vậy?”
Giang Vãn Thu thành thật nói: “Thấy bệnh viện chán quá.”
“Được thôi.” Tạ Huân cũng không biết nên nói gì, đành kiếm chuyện để nói: “Cô nên mặc nhiều vào một chút, lộ eo dễ lạnh bụng đấy.”
Thật nhỏ. Thật trắng. Bộ quần áo bệnh nhân đã hại anh ta rồi.
“Hết người này đến người khác cứ làm quá lên.”
Giang Vãn Thu bất mãn ôm lấy cánh tay Giang Tư, lập tức mách tội: “Anh, ánh mắt anh ta không đoan chính!”
Giang Tư đã ngứa mắt Tạ Huân từ lâu, anh ấy không ngờ em gái mình lại còn quen biết cả anh ta. Kiểu phú nhị đại “tiếng xấu vang xa” như Tạ Huân vốn là loại người Giang Tư ghét nhất. Huống chi còn dính dáng đến em gái mình.
“Đi thôi.” Anh ấy chắn bên cạnh Giang Vãn Thu, đưa cô lên xe.
Đối với sự phòng bị và không ưa của Giang Tư, Tạ Huân làm sao không nhận ra. Anh ta cười nhạo một tiếng, đút tay vào túi quần nhìn Giang Tư đưa Giang Vãn Thu lên xe. Cửa xe đóng lại, Giang Tư chỉ nhìn anh ta một cái rồi đi về phía ghế lái.
“Tôi còn tưởng đại thiếu gia nhà họ Giang không thích cô em mới nhận về chứ, không ngờ lại yêu quý thế này. Ai biết thì bảo anh tính tình tốt, khoan dung rộng lượng; ai không biết còn tưởng anh giỏi nhẫn nhịn vì mưu đồ khác đấy.”
Giang Tư không hề dao động: “Đây là chuyện nhà chúng tôi, không liên quan đến anh.”
Tạ Huân đứng tại chỗ, nhìn đuôi xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe, tặc lưỡi một cái. Hết người này đến người khác cứ thích nói đây là chuyện gia đình, không liên quan đến anh ta. Bộ anh ta muốn liên quan đến mấy chuyện vặt vãnh nhà họ Giang lắm chắc?
Giây phút Tạ Huân quay người đi, anh ta lại nghĩ đến Giang Vãn Thu, cảm thấy cô chẳng có chút tình nghĩa nào, làm hàng xóm bao lâu mà xuất viện cũng chẳng nói với anh ta một tiếng.
Trong đầu không tự chủ được lại nghĩ đến vòng eo nhỏ nhắn vừa thấy, không khỏi tiếc nuối. Cái bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình đó rốt cuộc là ai phát minh ra vậy?
...
Sau khi xe khởi hành, Giang Vãn Thu tò mò hỏi: “Vừa nãy hai người nói gì ở bên ngoài thế?”
“Hỏi thăm sức khỏe lão gia tử nhà họ Tạ thôi.”
Cái này Giang Vãn Thu trả lời được ngay: “Khỏe lắm! Hai hôm trước còn đùng đùng nổi giận chạy đến bệnh viện đòi đánh Tạ Huân kìa.”
Giang Tư nhíu mày: “Tạ Huân tính tình đa tình, em tiếp xúc với anh ta nhớ giữ khoảng cách, đừng thân thiết quá.”
Anh ấy khái quát một cách bình thản về tính cách thích trêu hoa ghẹo nguyệt của Tạ Huân, nhưng không trực tiếp cấm Giang Vãn Thu qua lại, lời nói ra không bắt bẻ vào đâu được. Giang Vãn Thu rất tán đồng.
Cô lại nhớ đến chuyện định nói lúc nãy: “Sau khi xuất viện, em muốn đến công ty Giải Trí Thu Sắc.”
Phù Trí Ngôn vẫn ở công ty Giải Trí Thu Sắc, nếu muốn giải quyết thù hận của anh ta, cô bắt buộc phải trở lại Thu Sắc nắm thực quyền. Nhưng nói ra xong cô vẫn có chút thấp thỏm, sợ Giang Tư nghĩ cô vẫn muốn tranh đoạt quyền hành tài chính của nhà họ Giang.
“Được.”
Giang Vãn Thu không ngờ Giang Tư lại đồng ý dễ dàng như vậy, còn chưa kịp hoàn hồn.
Giang Tư nhận ra sự ngỡ ngàng của cô nên giải thích: “Thu Sắc vốn dĩ để cho em luyện tập, nhưng trước đây tâm trí em không đặt ở đó nên tạm thời để người khác xử lý.”
Giang Vãn Thu sờ mũi, nguyên chủ lúc có được Thu Sắc quả thực không để tâm đến nó, chỉ nghĩ cách chiếm đoạt thêm nhiều công ty và tài sản khác.
“Đó là vì lúc trước em bận quá!” Giang Vãn Thu nói một cách “ngượng nghịu”.
Giang Tư bật cười: “Bận dòm ngó mấy công ty khác hả?”
Anh ấy vốn chỉ nói một câu đùa nhưng nói xong liền sững lại, cảm thấy không ổn, theo bản năng nhìn sang Giang Vãn Thu.
Nói cho cùng, mối quan hệ giữa hai người mới vừa hòa hoãn, không thích hợp để nhắc tới những đề tài nhạy cảm như vậy. Giang Tư đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng Giang Vãn Thu sẽ tức giận và anh ấy đang nghĩ cách làm sao để cứu vãn tình hình.
Nào ngờ, cô gái ngồi ở ghế phụ lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, kèm theo đó là tiếng hét lớn: “Đúng vậy! Anh đừng tưởng rằng em đã từ bỏ. Chờ đến khi em lớn mạnh rồi, em sẽ đá anh xuống khỏi chiếc ghế đại ca nhà họ Giang. Đến lúc đó em làm đại tỷ, còn các anh đều là tiểu muội tiểu đệ của em hết!”
“Em còn muốn nuôi 31 anh tình nhân nhỏ, mỗi ngày một anh xoay vòng cả tháng! Em tính kỹ rồi, tháng nào không đủ 31 ngày thì cái anh tình nhân dư ra đó em sẽ miễn cưỡng bố thí cho Giang Sở Sở, coi như là bồi thường cho chị ấy sau vụ em cướp Tăng Túc!”