Đèn đỏ.
Giang Tư suýt chút nữa đã đạp phanh gấp. Anh ấy quay đầu nhìn về phía Giang Vãn Thu: “Em vừa mới nói cái gì?”
Giang Vãn Thu không chút kiêng dè mà lặp lại lời tuyên bố hùng hồn của mình một lần nữa.
Chính nhân quân tử như Giang Tư sầu não nhìn chằm chằm vào đèn đỏ phía trước, đắn đo nửa ngày mới sắp xếp được ngôn từ: “Đây không phải là mối quan hệ yêu đương bình thường, huống hồ sẽ không có ai tình nguyện chia sẻ người yêu của mình với người khác...”
Giang Vãn Thu cảm thấy lạ lẫm: “Anh à, anh tưởng em đang nói về quan hệ yêu đương sao? Em rõ ràng đang nói về văn hóa bao nuôi... Ưm ưm!”
Miệng cô bị bàn tay Giang Tư vươn qua bịt chặt lấy.
“Im miệng.”
Tâm trạng Giang Tư vô cùng phức tạp. Anh ấy vốn muốn đóng vai một người anh trai dịu dàng, dễ gần trước mặt em gái mình, nhưng có lẽ chính vì anh ấy quá dịu dàng khiến cô không cảm nhận được uy quyền của người anh trai, nên mới có thể ăn nói không kiêng nể gì như vậy. Anh ấy không thể để trong lúc dẫn dắt Vãn Thu đi vào con đường chính đạo lại khiến cô chạy sang một thái cực tệ hại khác.
Giang Vãn Thu lần đầu tiên nhìn thấy một Giang Tư nghiêm túc như vậy, linh hồn đang bay bổng cuối cùng cũng bị chế ngự, cô thành thật ngồi ở ghế phụ, ngoan ngoãn nhìn anh ấy. Giang Tư nhìn cô thêm vài lần, xác định cô đã nghe lời mới buông tay ra.
Giang Vãn Thu chỉ một loáng sau đã quên mất đề tài vừa rồi, cô ghé sát vào cửa sổ xe nhìn thấy một tiệm trà sữa xẹt qua bên đường, cô hưng phấn vỗ vỗ vào cửa kính.
“Anh! Mua trà sữa đi! Em muốn uống trà sữa của nhà kia!”
Đó là một tiệm trà sữa rất có tiếng tăm nhưng cách bệnh viện hơi xa, vượt quá phạm vi giao hàng, mà cô thì lại ngại không muốn phiền người giúp việc chạy xa như vậy.
Giang Tư theo bản năng khuyên bảo: “Lát nữa là đến giờ ăn trưa rồi, để bụng mà ăn cơm...”
Giang Vãn Thu không nói gì, quay đầu về phía cửa sổ xe, chỉ để lại cái gáy cho anh ấy.
Giang Tư lập tức đầu hàng, lái xe đi tìm chỗ đỗ.
Đến cả cái tên Đại Mãnh Nam 111 cũng không nhìn nổi: [Cô phiền phức quá đi!]
[Không phiền phức thì làm sao khiến mình có trọng lượng trong lòng đối phương được?]
Như để chứng minh lời Giang Vãn Thu nói, âm thanh nhắc nhở của hệ thống đột ngột vang lên.
[Leng keng, mức độ thù hận của Giang Tư giảm 1%!]
Giang Vãn Thu mỉm cười nhìn Giang Tư đỗ xe cẩn thận, cầm điện thoại bảo cô đợi trong xe, còn anh ấy thì đi mua trà sữa cho cô. 111 thì không còn gì để nói.
Giang Vãn Thu thong thả bảo: [Xem đi, anh ấy đang dần dần chấp nhận tôi rồi.] Chỉ có chấp nhận cô thì mức độ thù hận trong lòng mới có thể âm thầm hạ xuống thông qua những sinh hoạt hằng ngày.
Sau đó, cô phát hiện anh trai nhà mình ở tiệm trà sữa bị một đám con gái vây quanh. Có người chụp lén, còn có người lấy hết can đảm xin WeChat của anh ấy.
[Ha.] Giang Vãn Thu hâm mộ nhìn cảnh đó: [Nói xem bao giờ tôi mới có được đãi ngộ này nhỉ?]
111 khiêm tốn đưa ra ý kiến: [Hay là để tôi phân thân ra vô số hệ thống vây quanh cô nhé? Cả người đầy hệ thống luôn?]
[Cút!]
...
Tại Công ty Giải Trí Thu Sắc.
“Anh có chuyện gì sao?”
Uông Khải cười nịnh nọt: “Tổng giám đốc Trương, tôi nghe nói gần đây công ty có hợp tác không ít với đài truyền hình Thanh Mang?”
Người đàn ông được gọi là “Tổng giám đốc Trương” nhíu mày: “Gọi tôi là Phó giám đốc thôi.”
“Tiện miệng, tiện miệng thôi mà.”
Phó tổng giám đốc Trương cũng không hài lòng với thái độ lấy lệ của hắn: “Xem bộ dạng này của anh, chắc cũng không ít người tiện miệng gọi anh là Đại quản lý Uông đâu nhỉ?”
Nụ cười của Uông Khải lập tức trở nên gượng gạo: “Phó giám đốc Trương, ngài đừng đùa tôi thế chứ. Trong công ty giỏi nhất là chị Triệu, tôi làm sao mà xếp hạng được.”
“Bản thân anh tự hiểu là được rồi.” Thời gian của Phó giám đốc Trương rất gấp, không rảnh nghe hắn nịnh nọt: “Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Uông Khải do dự một chút rồi mới nghiến răng nói: “Phó giám đốc Trương, tôi nghe nói đài truyền hình Thanh Mang gần đây mới làm một chương trình nghệ thuật tổng hợp, bên đó còn thiếu một nghệ sĩ trẻ có thể làm sôi động bầu không khí. Tống Thư Chi trong tay tôi gần đây nhiệt độ cũng khá ổn, nên tôi muốn xem có thể tranh thủ cho cậu ấy một cơ hội không...”
Phó giám đốc Trương nhíu mày, suy nghĩ một lát mới kết nối được cái tên Tống Thư Chi với ấn tượng về người thật trong đầu. Ông ta nhớ mang máng người này từng tham gia cùng một chương trình với Phù Trí Ngôn nhưng vì nhân khí không cao nên mới tham gia được một nửa đã bị đào thải.
Nghĩ đến đây, Phó giám đốc Trương nói thẳng: “Cậu ấy không phù hợp.”
Uông Khải cuống lên: “Phó giám đốc Trương, thằng bé Tống Thư Chi này có hiệu ứng rất tốt, ngài cứ cho cậu ấy thử một lần đi, thử xong là biết có được hay không ngay.”
“Thử một lần?” Phó giám đốc Trương thấy nực cười: “Anh nghĩ cơ hội thử một lần này dễ dàng có được lắm sao?”
Uông Khải cứng họng. Chính hắn cũng biết khả năng Tống Thư Chi có được cơ hội này là rất nhỏ nên mới mặt dày chạy đến chỗ Phó giám đốc Trương thăm dò. Nhưng hiển nhiên không nhận được sự đồng ý hoặc nói đúng hơn là ý muốn của hắn chẳng hề quan trọng đối với đối phương.