Cốc cốc. Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
Bước vào là một người phụ nữ ăn mặc giản dị tinh tế, chính là chị Triệu mà Uông Khải vừa nhắc tới. Chị Triệu vừa vào cửa đã thấy Uông Khải ở đó thì nhướng mày: “Anh cũng ở đây à?”
Uông Khải thấy chị thì sắc mặt không tốt lắm, ậm ừ một tiếng. Chị Triệu cũng không quan tâm, trực tiếp lướt qua hắn nhìn Phó giám đốc Trương: “Tôi đến tìm ngài có chút việc.” Nói xong, chị liếc nhìn Uông Khải một cái.
Sắc mặt Uông Khải càng khó coi hơn, đây là đang bảo hắn tự giác chủ động lánh mặt sao? Hắn giả vờ như không hiểu vẫn đứng im tại chỗ. Ai biết chị định nói gì với Phó giám đốc Trương, vạn nhất cũng là xin cho cùng một chuyện thì sao.
Nhưng Phó giám đốc Trương căn bản không cho hắn cơ hội ở lại, trực tiếp đuổi người: “Uông Khải, anh ra ngoài trước đi.”
Uông Khải nghiến răng, mặt đen như nhọ nồi hậm hực rời đi.
Đợi hắn đi rồi, chị Triệu mới cân nhắc nói: “Tôi đến là vì đài truyền hình Thanh Mang...”
“Chương trình nghệ thuật tổng hợp mới sắp ra mắt đó phải không?”
“Đúng vậy.”
Phó giám đốc Trương thở dài: “Bên tổ chương trình quả thực có liên hệ với tôi.”
Công ty giải trí Thu Sắc không chỉ có mình ông ta là phó giám đốc, nhưng mảng tài nguyên nghệ sĩ cơ bản do ông ta quản lý. Chương trình mới của đài truyền hình Thanh Mang có quy mô rất lớn, đội ngũ quay phim và sản xuất đều rất giàu kinh nghiệm, nghệ sĩ tham gia toàn là sao lớn, tuyên truyền hậu kỳ chắc chắn không thiếu. Tóm lại, nhiệt độ của chương trình này chắc chắn sẽ rất cao.
Hiện tại dàn khách mời còn thiếu một người đảm nhận nhân khí, tổ chương trình đang nhắm đến vài ứng cử viên. Tin tức của Uông Khải quả thực linh thông nhưng Tống Thư Chi trong tay hắn căn bản không đủ tầm. Nếu ông ta thực sự đẩy Tống Thư Chi cho tổ chương trình, bên kia chắc chắn sẽ nổi giận.
Chị Triệu lộ vẻ mừng rỡ: “Vậy ngài xem người trong tay tôi...”
Chị mới dẫn dắt một nghệ sĩ mới xuất đạo từ nhóm nhạc nam, nhiệt độ cũng khá tốt, nếu có thể tham gia chương trình này thì khởi đầu sẽ không hề thấp.
Lời chị chưa nói hết, Phó giám đốc Trương đã ngắt lời: “Bên kia chỉ nhắm trúng một người duy nhất của công ty chúng ta.”
Ông ta vừa nhắc tới, chị Triệu đã biết là ai, sắc mặt không giấu nổi vẻ thất vọng: “Nhưng mà...”
Nhưng mà cái gì, trong lòng họ đều rõ. Người đứng đầu danh sách khách mời của tổ chương trình chính là Phù Trí Ngôn, người đang có nhiệt độ lớn nhất gần đây. Anh ta xuất đạo ở vị trí quán quân trong một tiết mục âm nhạc, sở hữu gần chục triệu fan. Thân phận ca sĩ của anh ta cũng rất hợp để đảm nhận phần âm nhạc cho chương trình.
Lẽ ra, anh ta xuất đạo đã gần hai tháng, công ty nên tận dụng lúc nhiệt độ cao nhất để điên cuồng nhận lịch trình kiếm tiền. Nhưng ai bảo anh ta quá đen đủi, vừa ký hợp đồng vào công ty đã bị vị tổng tài mới nhậm chức nhìn trúng. Vì tính tình cứng cỏi mà chọc giận tổng tài nên anh ta bị ra lệnh đóng băng ngay lập tức.
Kết quả là tài nguyên bên ngoài điên cuồng tìm đến, nhưng công ty vì nể sợ mệnh lệnh của tổng tài mới mà không dám sắp xếp bất kỳ công việc nào cho Phù Trí Ngôn, đành trơ mắt nhìn tài nguyên đẩy hết ra ngoài. Đối với Phó giám đốc Trương, đây quả thực là lãng phí nhân tài, vì một khi Phù Trí Ngôn trưởng thành, anh ta sẽ là “cây rụng tiền” mới của công ty.
Nhưng mặt khác, vòng đời của nghệ sĩ thì ngắn ngủi và dễ thay thế, còn vị tổng tài kia mới là ngọn núi lớn đè trên đầu mọi người trong công ty. Không có Phù Trí Ngôn, chương trình này sẽ tìm đến nghệ sĩ công ty khác, miếng bánh ngon này họ chỉ có thể nhìn chứ không thể ăn.
Chị Triệu ẩn ý: “Vị ở trên vẫn không chịu buông tha sao?”
Phó giám đốc Trương lắc đầu: “Vẫn chưa có thêm tin tức gì nhưng cũng không hề nới lỏng.” Đó là quyết tâm muốn ngó lơ Phù Trí Ngôn đến cùng.
Chị Triệu im lặng một lát rồi nói: “Uông Khải cũng thật tuyệt tình.”
Phó giám đốc Trương cũng đồng ý với lời này. Phù Trí Ngôn vốn do một tay Uông Khải dẫn dắt. Uông Khải không chỉ dựa vào anh ta để nâng cao địa vị trong công ty, mà còn “hút máu” anh ta để nuôi những nghệ sĩ khác trong tay mình. Tống Thư Chi là một ví dụ, lúc trước trong chương trình, Tống Thư Chi đi được một nửa chặng đường đều là nhờ bám vào Phù Trí Ngôn mà có được.
Sau đó nghe tin tổng tài có ý với Phù Trí Ngôn, hắn đã lập tức đem anh ta đi “bán”. Rồi khi biết anh ta bị đóng băng không còn giá trị, hắn nhanh chóng buông tay không thèm ngó ngàng tới nữa.
Chị Triệu cảm thán một lúc, biết mình không có khả năng giành được tài nguyên này nên cũng từ bỏ.
...
Uông Khải rời khỏi văn phòng, càng nghĩ càng không cam lòng. Nhân khí của Tống Thư Chi không đủ, nhưng nhân khí của Phù Trí Ngôn thì không có gì để chê cơ mà?
Hắn nghĩ đến đây, theo bản năng định gọi điện cho Phù Trí Ngôn. Nhưng gọi được một nửa thì hắn chợt tỉnh ra. Phù Trí Ngôn đang bị đóng băng, dù có phù hợp thì cũng chẳng đến lượt hắn. Uông Khải càng thêm bực bội. Đúng là chuyện gì đâu không!
...
Trong căn phòng thuê chật hẹp, điện thoại trên đầu giường vang lên một hồi, không có người nghe rồi tự động ngắt máy. Người đàn ông duy nhất trong phòng nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Chăn trên người anh ta chỉ che được một nửa, chiếc áo phông trắng vì nóng do sốt mà bị vén lên một cách thô bạo, lộ ra xương quai xanh trắng trẻo và cơ bụng lấp ló. Nếu có người ở đây, chỉ cần nhìn qua là biết anh ta đang phát sốt. Nhưng có lẽ vì ngoại hình quá xuất sắc, dáng vẻ suy yếu này ngược lại càng khiến người ta không thể rời mắt.