Trần Thần đang làm một bài toán hình học hàm số phức tạp, không mang giấy nháp nên lặng lẽ tính nhẩm. Tai bỗng vang lên tiếng gào như binh hoang mã loạn, ngẩng đầu lên, liền thấy bạn học mới chân dài đạp lên ghế cắt tóc, ngón tay thon dài ấn chặt bàn, cả người như muốn nổ tung, khí lạnh tỏa ra dữ dội, gương mặt âm trầm đến cực điểm:
“Má nó, ông nội anh không có tay thì học nghề cắt tóc làm gì! Mẹ kiếp cái tiệm này đổi thành nhà hỏa táng còn hợp lý hơn, nào là Nhất Tiễn Mỹ, lại còn Phong Lưu, cắt cái thứ rác rưởi này chẳng bằng chặt cái đầu anh đi cho xong…”
Một kiểu tóc quê mùa rởm đời như thế mà vẫn có thể được Hàn Thâm đội lên thành dáng vẻ thiếu niên tuấn mỹ, tinh thần sáng láng, đúng là nhan sắc bùng nổ.
Trần Thần im lặng một lúc, cảm thấy mình nên nói gì đó để làm dịu bầu không khí:
“Có hơi quá rồi đấy, mau sửa lại tóc cho người ta đi.”
Ánh mắt Hàn Thâm lia sang Trần Thần, giơ tay cong ngón ngoắc ngoắc làm động tác lại đây ăn đòn.
Đề cử cái quán cắt tóc quái quỷ gì chứ? Cùng chết chung đi.
Tự rước họa vào thân, Trần Thần nhấc tay gãi gãi tóc bên tai, thản nhiên bước lên trước.
Hàn Thâm từ ghế cắt tóc ngả nửa người trên ra ngoài, nhấc tay trái, còn chưa kịp hiểu gì, bỗng loạng choạng ngã thẳng về phía trước.
Trần Thần: “?”
Anh thợ cắt tóc vừa bị đấm cho sưng đầu, giờ nghe Hàn Thâm nói gì cũng không dám thở mạnh. Thấy cậu nhào về phía trước, không biết đầu óc mắc dây gì, lại đưa tay ra nắm chặt lấy cổ chân cậu.
Khi Hàn Thâm ngã sấp vào lòng Trần Thần như một thiếu nữ, cậu cảm thấy cả thế giới trong nháy mắt chết lặng.
Thơm.
Dễ chịu.
Má nó!
Đồng phục trắng trên người Trần Thần thoang thoảng mùi nước giặt hoa cỏ tươi mát, vải mềm mát lạnh, cọ vào da rất thoải mái. Hàn Thâm vừa sợ mình ngã thê thảm, theo bản năng vòng tay ôm chặt cổ hắn, mặt vùi sâu trong lồng ngực.
Cơ thể thiếu niên phát triển rất tốt, cao ráo, rắn rỏi. Có lẽ lo cậu ngã thật nên trực tiếp vòng tay ôm lại eo cậu.
Một luồng lạnh lẽo lướt qua bên tai, dù đầu óc Hàn Thâm ngắt mạch trống rỗng, cậu vẫn biết đó là môi của Trần Thần.
Bị cú ngã bất ngờ này làm cho lùi lại hai bước mới kịp đỡ, vừa rồi cái mũi, bờ môi, đôi mắt kia suýt nữa đã đập thẳng vào mặt mình, Trần Thần vội nghiêng đầu tránh, nhưng vẫn lướt qua chạm vào vành tai của Hàn Thâm.
Trên tai cậu còn đeo khuyên chữ A, lành lạnh, trắng trắng, trông đẹp mắt.
Bây giờ lại nhiều thêm một loại cảm giác, mềm mại.
Hàn Thâm không nhớ nổi mình định mắng Trần Thần cái gì nữa.
Nghe thấy tiếng thợ cắt tóc dè dặt lên tiếng:
“Trai đẹp, để tôi gội đầu xong làm lại tóc cho cậu nhé? Đừng giận nữa.”
Hàn Thâm đáp một tiếng: “Ừ.”
Thợ cắt tóc lại nói:
“Vậy… hai người, đừng ôm nhau nữa được không?”
Hàn Thâm: “…”
Tóc Hàn Thâm vốn dài, sau khi gội sấy khô, cậu còn lấy mấy cái dây buộc gom thành vài chỏm nhỏ, chỉ để vài lọn tóc rủ xuống trán.
Cậu đội mũ bóng chày đi ra khỏi tiệm. Trần Thần đứng dưới bóng cây, đưa cho cậu một cốc trà sữa:
“Coi như bồi tội.”
“Không cần.”