Tôi Chỉ Muốn Kiến Thức Của Cậu

Chương 11

Trước Sau

break

Trường phụ trung thường xuyên kiểm tra đột xuất việc học sinh mặc đồng phục và mang điện thoại, chọn người ngẫu nhiên, tới tận năm phút trước khi vào tiết tự học buổi sáng thì đóng cổng trường.

Hàn Thâm mới đến nên không biết giờ giới nghiêm thần kỳ này. Sáng hôm sau, vừa thấy cổng xếp từ từ khép lại trước mắt, đầu nóng lên, cậu liền chống tay lộn qua luôn. Đúng lúc ấy thì bị giám thị Chu An Thạch tóm gọn.

Chu An Thạch nhìn cậu như muốn chạy:

“… Đứng lại!”

Hàn Thâm chẳng buồn dây dưa:

“Thầy, em sắp muộn rồi.”

“Muộn không phải tự cậu chuốc lấy? Đầu tóc này, bộ đồ này! Tới học hay đi thi người đẹp? Cậu nhìn lại mình xem, diêm dúa lòe loẹt, hồng hồng tím tím, chói mắt hết sức!”

Ông mắng hăng say, nhưng vừa nghe thấy lớp của cậu thì lập tức câm nín.

Lớp 1, bá chủ toàn trường, giáo viên chủ nhiệm ai nấy đều quyền lực, đừng nói giám thị, ngay cả hiệu trưởng cũng dám mắng, đụng vào học sinh lớp đó thì xác định ăn đủ.

“… Được rồi, mới tới nên chưa rõ nội quy đúng chứ? Tiểu Tần cũng chưa nói với em sao? Qua đây!”

Ông dắt tới bảng thông báo dưới tòa dạy học, hùng hồn bảo:

“Đây mới là tiêu chuẩn trang phục và kiểu tóc học sinh trung học. Nhìn kỹ đi, thế nào mới gọi là khí chất thanh xuân, sức sống tuổi trẻ!”

Một tấm poster chia làm hai phần, mỗi phần ba khung: Toàn thân, nửa thân, nghiêng người.

Trần Thần mặc đồng phục trắng, sạch sẽ gọn gàng đứng dưới gốc cây quế, gương mặt là dáng vẻ chế độ hiền giả không chút cảm xúc.

Dòng chữ bên dưới: Học sinh trường Phụ Trung - kiểu tóc tiêu chuẩn.

Cũng chia làm ba khung: Chính diện, nghiêng mặt, sau gáy.

Trong ảnh, thiếu niên tóc cắt gọn gàng, ngũ quan ngay ngắn, đôi mắt đào hơi nheo lại, chỉ còn thiếu cái dấu đỏ in lên mặt: Tôi là học sinh giỏi, tôi rất ngoan.

Hàn Thâm: “…”

Trường Phụ Trung, hay là đổi tên thành trường Trần Thần cho xong!

Hiền giả ở khắp nơi.

Mà Bạch Y Hiền Giả đang bị cậu mỉa mai trong bụng ấy, giờ đây đang cúi đầu trên bục giảng, bấm giờ. Trần Thần vốn cao ráo, lúc này hơi lười nhác cong lưng, tay áo đồng phục vén lên để lộ cổ tay gầy guộc. Đốt ngón tay kẹp viên phấn, bẻ gãy nửa đoạn, gương mặt dưới ánh nắng sớm phủ một tầng sáng ấm, vừa hay nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại nơi cửa lớp, đẹp như một bức tranh.

Mấy ngày nay, cả lớp bị cú sốc thị giác từ chàng trai ngầu lòi Hàn Thâm làm cho rảnh rỗi sinh nông nổi, bắt đầu tranh cãi rốt cuộc là anh Thần đẹp trai vô song, hay tân binh mới tới còn nhỉnh hơn một bậc. Cuộc chiến nhan sắc chưa ngã ngũ, nhưng tình bạn đồng môn thì ngày càng căng.

Còn fan nam fan nữ của Trần Thần lúc này chỉ muốn hét lên: A a a a ôm nam thần về ngay, đừng có tạo hint nữa!!!

Tiếng chuông báo tiết tự học vang lên, đợi thêm hai phút, Trần Thần mới thong thả đi đến góc dưới bên trái bảng đen, nắn nót viết vào ô hai chữ “đi trễ”.

Hàn Thâm!

Nhưng vừa viết xong, đương sự đã bước vào từ cửa sau.

Hàn Thâm hôm nay ăn mặc kiểu đàn ông quyến rũ thì phụ nữ cũng phải nhường, áo phông đỏ rực sau lưng in tranh hoa hướng dương tàn úa của Van Gogh, dưới vành mũ lưỡi trai đen thấp thoáng vài sợi tóc bạc, gương mặt lạnh lùng hờ hững, quét mắt một vòng quanh lớp. Cái nhìn như đang tìm người, nhưng trong đáy mắt chẳng lọt nổi ai.

Cho đến khi ánh mắt khóa chặt lấy Trần Thần.

Hơi nghiêng đầu, rõ ràng cũng thấy được hàng chữ nắn nót trong ô đi trễ và viên phấn còn cầm nơi tay Trần Thần.

“…”

Sắc mặt Hàn Thâm vốn đã chẳng tốt, giờ lại càng đen.

Cuộc sống tươi đẹp ở trường Phụ Trung của cậu chính thức bắt đầu từ khi bị bạn cùng bàn nắm quyền sinh sát.

Mới gục xuống bàn ngủ được một lúc, vừa bị chọc dậy, Hàn Thâm lập tức mắng:

“Có thôi đi không, phiền chết được!”

Trần Thần bình tĩnh nói:

“Quay lại.”

Khuôn mặt giả tạo của cô Tần ở ngay sát gần.

“Hàn Thâm, em thấy trong người khó chịu à? Sao giờ tự học buổi sáng lại còn ngủ gật thế?”

“…”

Bạn bè trước sau bàn bắt đầu run rẩy, tiếng đọc sách rõ ràng to gấp đôi, nhưng vẫn có người dựng tai lắng nghe, nghe thấy Hàn Thâm nói rõ ràng hai chữ:

“Buồn ngủ.”

“Đi theo tôi lên văn phòng!” 

Cô Tần dạy học bao nhiêu năm, lần đầu tiên gặp học sinh ngủ gật mà còn ngang nhiên như vậy:

“Làm sao mà buồn ngủ được? Ở trường cũ của em cũng học tự học sớm vào giờ này đúng không? Hay là việc học có chỗ nào chưa quen? Nói với thầy, thầy có thể giúp em mà.”

Hàn Thâm nhìn chằm chằm vào bức tường, chợt phát hiện trên tường vinh dự dán ảnh Trần Thần cầm cúp chụp chung với cô Tần.

… Bạch y hiền giả này rốt cuộc bao giờ mới xong chuyện?

Thế giới này hết cứu rồi.

“Trường học cũng tốt.” Bị ép, Hàn Thâm đành phải tỏ thái độ cho có.

Cô Tần nhìn sắc mặt, thấy vẻ hời hợt thì biết ngay chuyện này chẳng thể nói một hai câu là xong. Cô trò cũng cần thời gian thích nghi, mà cô hiện vẫn đang ở giai đoạn cô tốt nhưng phải làm mặt ác, bèn phất tay:

“Cô nói chuyện này là vì muốn tốt cho em thôi, ví dụ hôm qua em leo tường, nhỡ đâu ngã trúng chỗ quan trọng nào đó, chẳng phải sẽ ảnh hưởng cả đời, hối hận cả đời sao?”

Hàn Thâm: “…”

“Về lớp học đi, tìm lúc nào đó nhuộm tóc về màu đen nhé.”

Hàn Thâm hoàn toàn không để tâm, chẳng thèm ghi nhớ.

Mãi đến buổi chiều bị một vị giám thị khác ấn ngay dưới tấm ảnh Trần Thần, cậu mới thấy…

Hay rồi!

---

Một con hẻm hẻo lánh, bảng đèn ba màu treo ở tầng hai, bóng đèn xanh đã hỏng, chỉ còn đỏ với trắng xoay vòng vòng như cái bánh xe nước cũ kỹ.

Hàn Thâm ngẩng đầu nhìn ba chữ trên bảng hiệu: Nhất Tiễn Mỹ

Bước vào trong, ngay trước mắt là tấm poster ngả vàng dán kiểu tóc uốn nhuộm sát mã đặc thịnh hành đầu thế kỷ. Người mẫu môi đỏ đã phai, nhưng mái tóc vẫn kiêu hãnh đứng vững.

“Lại phong lưu.”

Hoàng hôn, Hàn Thâm hỏi Trần Thần làm sao mới cắt được kiểu tóc giống hắn, Trần Thần khựng lại, rồi dẫn cậu đến đây.

Nhịn một lúc, Hàn Thâm cuối cùng không nhịn nổi:

“Thẩm mỹ của cậu đối với tôi có hiểu lầm gì à?”

“Tiệm này phong cách hơi hoài cổ, mở hơn chục năm rồi, cắt đầu học sinh ít nhất cũng hơn nghìn cái, chất lượng bảo đảm.”

Hàn Thâm sao tin nổi?

Bị năn nỉ ba lần bốn lượt mới chịu ngồi xuống:

“Tóc nhuộm lại màu đen, đừng cắt ngắn quá, còn lại thì anh quyết đi.”

Cậu chơi mấy ván game nhỏ trên WeChat, chợt cảm giác tông đơ cạo một đường sau gáy:

“Làm gì đấy?”

“Yên tâm, chỉ cạo ít tóc thừa thôi.”

Hàn Thâm nhìn gương một lúc, thấy thợ Tony đang xịt keo vuốt tóc tạo kiểu, chợt nhận ra.

Đã muộn rồi.

Mái tóc bên tai bị cạo mỏng một lớp, phần trên lại chẳng cắt ngắn tí nào, dựng đứng thẳng tắp, phía trước chồm ra như một quả tên lửa. Nghiêng đầu một cái, sau gáy còn khắc hai đường vòng cung cắt thẳng ra sau tai.

Anh thợ cắt tóc cười hớn hở:

“Này, cậu thấy kiểu này đẹp chứ?”

Đây là kiểu mới nghiên cứu.

Người đẹp phải đi với ngựa tốt, hôm nay thấy khách hàng đẹp trai thế mới cắt cho đấy!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương