Đệt, đây mới là học bá chính hiệu chứ đâu.
Hàn Thâm đi thêm hai bước, nghe tài xế phía sau gọi mình, nghĩ nghĩ, lại đá một phát vào mép vỉa hè rồi quay người trở lại.
Không thèm chấp với mấy thằng ngu.
Trong WeChat, mấy thằng bạn đã về nhà lấy được điện thoại.
[Ổn chứ? Quanh trường thế nào rồi?]
Tệ hết sức! Hàn Thâm thầm nghĩ, đi vào một quán net đen cũng bị tổ trưởng như từ trên trời rơi xuống tóm được.
Mà tên tổ trưởng bắt người này lại ngầu như xã hội đen.
…
Về tới biệt thự, Hàn Thâm vừa ngồi xuống sofa thì Thẩm Lan trong bộ váy đen bước vào, giày cao gót lộp cộp, bất chợt kêu a một tiếng:
“Sàn này trơn quá, còn chưa sửa sao?”
“Phu nhân cẩn thận.” Giúp việc vội vàng đỡ.
Thẩm Lan xách túi che đi, liếc thấy bộ dạng của Hàn Thâm thì trợn trắng mắt:
“Mẹ thấy con không nên bước vào cái nhà này, ngoài đường đám quỷ lửa phóng xe điện chắc hợp với con hơn đấy.”
Hàn Thâm chẳng buồn đáp lại sự mỉa mai ấy:
“Không đẹp trai sao?”
“Đừng gây thêm rắc rối cho mẹ.” Vừa họp xong đã nhận được tin nhắn phàn nàn của Tần Anh, Thẩm Lan giữa bộn bề công việc vẫn cố khuyên nhủ: “Mới chuyển chi nhánh về đây, việc còn chất đống, ba con cả ngày bận tới không thấy bóng, con đừng bày thêm chuyện để mẹ với ông ấy phải lo nữa.”
Không nhắc thì thôi, nhắc đến mới nhớ, hôm nay đúng là lần đầu tiên trong tuần Hàn Thâm gặp được bố mẹ bận rộn đến mức chẳng bao giờ ở nhà.
“Gây rắc rối? Ngay từ đầu suy nghĩ của con đã rất rõ ràng rồi còn gì.”
“Phải, nhưng nghĩ cho ba mẹ một chút… khó lắm sao?”
“Khó chứ.”
“Con đâu phải ba tuổi hai tuổi…”
“Một trăm tuổi cũng khó.”
Thẩm Lan nhất thời cứng họng.
Khoảng một tháng trước, nhà họ Hàn bỗng dính rắc rối, phải dọn đến đây.
Vốn dĩ trước nay Hàn Thâm chẳng mấy khi để tâm chuyện chỗ ở, không chê, không chọn, không lưu luyến. Không ngờ lần này vừa chuyển nhà đã ầm ĩ đến vậy.
Ví như chuyện vừa rồi bị giáo viên tố cáo ba tội trạng: nhuộm tóc, trốn học, lượn net đêm… Còn chẳng biết cậu sẽ bày thêm trò gì nữa.
Điều này khiến Thẩm Lan càng rõ một chuyện, Hàn Thâm không phải kiểu người biết cách biểu đạt tình cảm. Chỉ khi bị tước mất, người ta mới phát hiện ra cậu vốn đã nắm giữ chặt đến thế nào.
…
Hàn Thâm lên lầu thì thấy tin nhắn từ Nghiêm Tân.
Cổng trường nhất trung Viên Xung có vô số quán ăn uống giải trí, một ngôi trường nuôi sống cả nghìn người bên ngoài. Mỗi tối tan tiết tự học, từng nhóm tụ tập ngay cổng trường chơi bóng rổ, ăn đồ nướng. Giờ bọn Nghiêm Tân đang chen chúc bên một quán nướng, khói mỡ nghi ngút, hơi thở phả ra toàn mùi gừng tỏi.
Hàn Thâm dí sát điện thoại, sau đó bấm mở video.
“Hôm nay thầy Giang còn hỏi đến cậu, lo cậu chuyển sang trường phụ trung học tập sinh hoạt không quen, anh em à, nói chuyện đi chứ, để bọn tôi yên tâm.”
Cũng chẳng có gì để nói, điều duy nhất nhắc tới được là bạn cùng bàn mới:
“Trong lớp có một nam thần tiên, văn có thể được điểm tuyệt đối, giờ là bạn cùng bàn của tôi.”
“Ghê vậy sao?”
“Người này còn có biệt danh là…”
Bạch Y Hiền Giả.
Hàn Thâm bỗng sững lại.
Thật đáng sợ, mới ngày đầu mà cái trường này tẩy não nhanh thế sao? Chính mình cũng buột miệng hô theo rồi!
“Biệt danh gì cơ?”
Hàn Thâm thuận miệng nói tên hắn.
“Trần Thần, Trần Thần.” Nghiêm Tân hình như nhớ ra gì đó: “Trùng hợp thật! Thầy Giang bắt bọn tôi mỗi tuần nộp hai bài đọc sách, tôi từng thấy cái tên Trần Thần này rồi!”
Bài tập ấy mọi người viết rất qua loa, nhiều đứa còn chép thẳng sách ngữ văn. Chỉ có Nghiêm Tân hay hứng chí đi tìm mấy bài văn đủ loại trường phái khác nhau, thường xuyên bị thầy mắng, nhưng thi thoảng cũng có một hai bài được khen.
Mi mắt Hàn Thâm giật giật, trong lòng dấy lên dự cảm xấu.
“Tinh hoa tản văn trữ tình, mùa thu ở trường phụ trung, tác giả Trần Thần, lớp 1 khối 10 trường phụ trung. Tôi còn thuộc làu trong tiết tự học văn nửa buổi sáng nay đấy.”
Nghiêm Tân ho khan vài tiếng, lấy giọng sầu bi bắt đầu ngâm nga.
Nghe chưa được hai câu, Hàn Thâm đã tắt loa ngoài.
Bạch Y Hiền Giả này đúng là tồn tại áp đảo.