“Muốn đánh thì vào phòng tập mà đánh.”
Hàn Thâm nheo mắt, xách tên kia dựng thẳng lên, giọng nói rõ ràng rành mạch:
“Đường lớn mà các người chạy loạn cả lên, làm bẩn môi trường công cộng, coi tôi có đâm chết các người không.”
“Đệt, thằng đầu gấu này lo thân mày trước đi, hay là giấu kỹ con mẹ mày đi…”
Tên nhãi còn chưa kịp dứt câu thì bụng đã ăn ngay một cú đau nhói, cả người lộn nhào xuống đất, mắt trợn trừng nhìn nam sinh cao lớn đứng trên đầu mình.
Hàn Thâm cúi xuống, tháo mũ lưỡi trai, bộ dáng y hệt muốn viết chữ ác nhân to đùng trên mặt.
Một tên khác chẳng biết moi đâu ra nửa thanh ống thép, gào lên lao tới. Chưa kịp vung xuống đã bị Hàn Thâm tung một cú đá.
“Choang!” Ống thép rơi thẳng xuống đất, tiếp đến là một cú đấm, hắn bị ấn đầu xuống đất, ngã lăn ra.
Hàn Thâm thản nhiên ngồi chễm chệ lên người hắn, rút điện thoại ra dí vào mặt:
“Tự tháo khẩu trang, hay để tôi làm hộ?”
Cả đám đơ ra. Ban đầu còn tưởng dựa vào số đông mà lấn át, nào ngờ Hàn Thâm mới đúng kiểu đại ca đầu đường xó chợ, nhìn còn đáng sợ hơn bọn họ.
“… Bạch Y Hiền Giả?” Hàn Thâm nghiêng đầu nghĩ ngợi một lúc, nhớ tên không nổi liền quăng thẳng: “Còn không mau gọi báo cảnh sát?”
Trần Thần đứng trong bóng cây bên đường, vẫn chưa hoàn hồn sau màn choảng nhau thần tốc kia. Thấy đối phương giơ tay tùy tiện vuốt qua khuyên tai trên vành tai, ánh mắt đầy lười nhác.
Giọng cậu dần mất kiên nhẫn:
“Bài văn mẫu đạt điểm tuyệt đối?”
“Này, tên học vẹt? Tôi gọi cậu đó, chẳng có tí giác ngộ nào sao?”
“Muốn thì gọi tổ trưởng, hoặc gọi Trần Thần, không thì gọi ba cũng được.” Trần Thần thong thả bước lại: “Trần trong chữ tai, Thần trong bụi thế gian.”
“Ừm.” Hàn Thâm giật khẩu trang xuống, để lộ vạt áo đồng phục có gắn phù hiệu “Trường trung học trực thuộc đại học Thành Đô”.
Thì ra cũng là học sinh Phụ Trung.
“Có khi báo thẳng cho giám thị lại hợp lý hơn nhỉ?”
Nhưng vừa thấy Trần Thần đến gần, đám choai choai đeo khẩu trang bỗng răm rắp lùi lại, khí thế hung hăng ban nãy biến mất, lập tức đứng thành hàng ngay ngắn theo cao thấp. Một tên đầu đinh vội vàng tháo khẩu trang, nặn ra nụ cười toe toét:
“Anh Thần, đừng… đừng báo cảnh sát, bọn em chỉ đùa với bạn học thôi, ha ha ha.”
Trần Thần cau mày nhìn mặt từng tên, hỏi thẳng:
“Cậu là ai?”
Tên đầu đinh lập tức tự giới thiệu:
“Anh Thần, em lớp 17, năm ngoái cũng có tham gia giải bóng rổ toàn thành phố đó, áo số 8, anh nhớ không?”
Trần Thần: “Không nhớ.”
Đầu đinh: “… Không nhớ cũng không sao, nhưng hồi đó không phải đội chúng bị bọn Nhất Trung chơi bẩn sao? Nếu không có anh đứng ra lý luận, tranh cơ hội đấu lại thì làm gì có chuyện chúng ta đoạt quán quân?”
Lúc ấy học sinh Phụ Trung đều uất ức mà bất lực, ngay cả thầy dẫn đội cũng định bỏ cuộc. Chỉ có Trần Thần tay xách chai nước khoáng, một mình chui thẳng vào phòng huấn luyện của ban tổ chức.
Cãi nhau suốt nửa tiếng, mấy ông huấn luyện viên ra ngoài mặt đỏ bừng, hối hận thông báo trận đấu sẽ thi lại.
Khả năng tranh biện, logic hệt như bài nghị luận điểm tuyệt đối, không gọi Bạch Y Hiền Giả thì gọi gì nữa?
Bởi vậy trong trường Phụ Trung, muốn nghịch phá khoe mẽ gì cũng được, duy nhất có một điều: Đừng động vào Trần Thần! Đó là quy tắc ngầm.
Đầu đinh nói một tràng bằng hết cả chân tình.
Trần Thần hất ngón tay thon dài về phía hai cô gái vừa bị hoảng sợ, giọng ngắn gọn:
“Xin lỗi.”
“Dạ dạ, em làm ngay, em làm ngay!” Đầu đinh cúp đuôi chạy tới trước mặt mấy cô gái, gật đầu lia lịa:
“Mấy chị gái ơi, xin lỗi, vừa nãy là do em ngu ngốc, chạy loạn cả đường, làm mấy chị sợ rồi phải không? Hay mấy chị cho em xin WeChat, em mời mấy chị uống trà sữa bù nhé?”
Mấy cô gái khịt mũi, nhổ một bãi nước bọt, sau đó quay lưng bỏ đi.
“Không sao thì em xin phép, tạm biệt anh Thần, anh Thần ngủ ngon nha!”
Trần Thần khẽ ừ một tiếng.
Gió đêm thổi qua, nhìn mấy bóng người dần đi xa, Hàn Thâm quay đầu lại:
“Ý gì? Ăn hiếp bạn học thì thế là được tha hết à?”
Trần Thần nhún vai thẳng thắn:
“Không mang điện thoại.”
Hàn Thâm: “…”
Trong trường bắt đầu vang lên tiếng chuông tan học, cuối con phố một chiếc Rolls-Royce chạy tới. Hàn Thâm thọc tay vào túi áo:
“Đi thôi.”
“Khoan đã.” Trần Thần bước lên mấy bước:
“Đeo cả chục chiếc nhẫn đánh nhau chắc đau lắm nhỉ?”
Ngón tay Hàn Thâm vì va đập mà hơi nhức, nhưng mặt vẫn tỉnh bơ:
“Có à? Không thấy gì cả.”
“Tháo ra đi, đừng mang vào lớp.”
Giọng Trần Thần nghe thì lười nhác, không hề gay gắt, nhưng Hàn Thâm vốn dễ tự ái nên nhịn không nổi, gằn ra một câu:
“Cậu rảnh quá nhỉ?”
“Ngày mai nhớ tháo ra.” Trần Thần thản nhiên: “Nếu cậu thích, thi đại học xong tôi đeo lại cho từng cái cũng được, nhưng trong trường, tôi nói không là không.”