Hàn Thâm liếc qua đồng hồ.
Ở trường cấp ba giờ vẫn còn đang học tối, thế là hiểu ngay người này đến đây vì chuyện gì.
Nhưng hắn không nói, Hàn Thâm cũng chẳng buồn để ý.
“Đi sát tôi, đừng có chạy lung tung.” Hàn Thâm vác súng, lách qua con hẻm hẹp sau tòa nhà cao tầng, tránh để NPC phát hiện và báo động.
“Ơ, còn có đường này nữa hả? Đại ca, mắt nhìn gì ghê vậy trời!” Giọng nam vang lên, trầm khàn hơn Hàn Thâm gấp đôi, gọi anh nghe vô cùng thuận miệng.
Chơi game mà! Gà là tội lỗi, mạnh mới là cha.
Cả bọn thành công lẻn vào kho trong căn cứ, nhưng ở phía sau, đám đuôi lẽo đẽo theo, không biết đứa nào hồi hộp quá, lúc leo tường lại sẩy chân ngã cái rầm.
“Vãi!”
“Cậu tưởng đang đi chợ rau mà bới tung hết cả lên thế à?”
“Xin lỗi xin lỗi xin lỗi…”
“Ù ù ù…”
Còi báo động căn cứ ré lên chói tai, lập tức kéo theo một đàn xác sống cùng dàn cao thủ kỳ cựu đổ tới.
Tiếng hét thảm vang không dứt, màn hình Hàn Thâm chỉ còn lại một mảnh xám xịt, cậu sững người. Chơi mới một tiếng, đồ đạc vũ khí đã gom đủ, coi như hơi béo rồi, thế mà chỉ vì một tên đồng đội não heo mà đi tong cả ván?
Hàn Thâm bực dọc nhấp chuột, định chơi lại từ đầu.
“Bạn học, cậu nhìn chùm tia vừa nổ banh đầu mình kìa có giống hàm arc sin không?” Giọng nói trầm ổn vang lên ngay bên cạnh. Trần Thần chống tay lên bàn, ngón tay thon dài gõ gõ màn hình.
Hàn Thâm: “…”
Hàm arc sin?
Ờ thì… cũng giống thật.
Nhưng mẹ kiếp, có cần phải chọc người ta vậy không?
“…”
Hàn thiếu gia bị chọc đến phát cáu, đầu ngón tay cứng đờ đặt trên chuột, không buồn bấm. Một lúc sau liếm môi, dứt khoát đứng bật dậy.
Con mẹ nó, không thèm chơi nữa.
…
Con đường tối mờ, hàng cây sanh rậm rạp che kín, ánh đèn đường cao vút hắt xuống những vệt sáng vàng cam qua kẽ lá.
Hàn Thâm nhai kẹo cao su, đi vài bước thì cái bóng dài của Trần Thần đã in sát ngay sau lưng.
Cậu hít một hơi gió đêm mát lạnh, tiếp tục đi về phía trường. Rẽ qua một cửa tiệm nhỏ ngoài ngã ba, phía trước mơ hồ hiện ra vài bóng người.
“Lần trước trong lớp mày nói gì ấy nhỉ? Vài bữa không dám ra cổng à?”
“Cho nên hôm nay vừa tan học đã chuồn, tưởng ông đây không bắt được mày chắc?”
“Muốn gọi bố thì gọi, không thì quỳ xuống xin lỗi tao đi.”
Ngẩng mắt lên, Hàn Thâm thấy ở ngã rẽ có bốn năm thằng cao lêu khêu, gầy gò, đeo khẩu trang đang vây lấy một nam sinh mặc áo caro, vừa xô vừa đẩy.
Trước cổng một trường trọng điểm quốc gia mà cũng có người dám đánh nhau?
Phản ứng đầu tiên của Hàn Thâm là muốn chụp cảnh này lại, mang về úp thẳng vào mặt ông bố suốt ngày nâng trường phụ trung* lên tận mây.
(*Phụ trung: Trường trung học trực thuộc, thường quy tụ học sinh xuất sắc, tương tự trường chuyên.)
Vài nữ sinh đi ngang liền vòng một vòng lớn để tránh, bước vội qua.
“Mày nói cái gì? Có tin tao cho mày một trận không?” Một tên đeo khẩu trang nổi đóa, tung chân đá thẳng vào nam sinh áo caro.
Người mặc áo caro loạng choạng mấy bước, sau đó quay người cắm đầu chạy thục mạng.
Đám người đeo khẩu trang lập tức hò hét đuổi theo, lao trên đường, không thèm để ý va chạm người khác.
“A!” Hai nữ sinh bị hất sang vệ đường, sợ đến hét toáng lên.
Áo caro lao vụt qua ngay cạnh. Hàn Thâm hất mí mắt, tâm trạng thoáng trầm xuống.
Một thằng cao lêu khêu vừa hét “Cút, đừng chắn đường!” Vừa lao lên như chạy 100m thì bất ngờ bị một bàn tay túm chặt cổ áo. Theo quán tính, hắn loạng choạng ngã dúi dụi về phía trước, cổ đau rát như bị xé.