“Đệt, lớp 13 chơi bẩn quá, toàn mấy ông già lão luyện, chiếm sân bóng cứ như lập đàn cúng ấy bực chết đi được! Anh Trần, lần sau đừng có học tối nữa, tới sớm đi.”
“Có tới sớm cũng vô ích, bọn nó bỏ hẳn tiết tự học buổi tối, dứt khoát không chịu đi.”
Bốn năm nam sinh ríu rít trong hành lang. Vừa lên lầu đã thấy cô Tần đứng ở cửa sau, đang nghe điện thoại.
“Chào cô ạ!” Mấy cậu học sinh cười nịnh chào, cô Tần liếc bọn họ một cái rồi phất tay gọi: “Trần Thần, em lại đây một chút.”
Trần Thần dừng bước, tóc mái hơi ướt mồ hôi, da bị gió đêm thổi lạnh, một tay chống lên lan can, nghiêng mắt nhìn bóng cây phía xa.
“Được, tôi tới ngay.” Cô Tần cúp máy, quay sang hỏi: “Em có biết bạn cùng bàn của em bây giờ đang ở đâu không?”
Từ tiết tự học trước Trần Thần đã không thấy bóng dáng cậu ta, hắn nghĩ một lát rồi đáp: “Trên giường ngủ sao?”
Cô Tần: “…”
Trần Thần cười lười biếng: “Nhìn cậu ta thì biết, chỉ thích ngủ.”
“Giờ người ta đang ở quán net của Tiểu Ôn, vừa gọi điện cho tôi. Camera sau trường quay được cảnh em ấy leo tường xuống, tóc bạc cả đầu, con trai tôi còn chỉ vào màn hình hét lên siêu nhân giáp sắt đấy!”
“Quán net sao?”
“Cái cổng phụ của trường ngày càng dễ qua mặt thật.”
Trong lòng cô Tần hơi rối. Hàn Thâm vừa mới chuyển tới, tính nết thế nào còn chưa rõ, không tiện quản quá chặt, lỡ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ta thì không hay. Nhưng để mặc cậu ta leo tường trốn học, ra quán net chơi thì lại trái với trách nhiệm của mình.
Do dự một lúc, cô nói: “Trần Thần, hay là em đi gọi em ấy về đi.”
Người ngoài thường không biết, con phố trước cổng phụ của trường cấp ba này ẩn giấu đủ trò.
Ví dụ có vài quán net, nhìn ngoài thì như quán net chui tồi tàn, nhưng thật ra ông chủ đều từng là học sinh bị đuổi khỏi trường. Hễ thấy học sinh cấp ba chưa đủ tuổi từ cổng phụ bước qua, lập tức cung kính mời vào, nhưng đồng thời chụp hình gửi ngay vào nhóm phụ huynh, phối hợp với giáo viên để bắt tại trận.
Trần Thần vén rèm bước vào, ông chủ Tiểu Ôn ra hiệu về phía bên trong: “Máy 17, đừng để lộ nhé. Thằng nhóc này trông có hơi ngầu, lỡ nó đập quán tôi thì toi.”
Trần Thần liếc anh ta: “Có muốn tặng anh cái thẻ trở lại trường cấp ba không?”
Tiểu Ôn: “… Thôi khỏi, lòng tốt này xin nhận.”
Mẹ kiếp, đàn em sao mà ác khẩu vậy trời!
Hàn Thâm co một chân lên ghế, những ngón tay thon dài lướt như bay trên bàn phím. Gương mặt tuấn tú hắt ánh sáng xanh lạnh lẽo, trong bóng tối đôi môi mỏng khẽ mím lại.
“Đoàng!” Miệng cậu phát ra một tiếng mô phỏng.
Nhân vật trong game lập tức gục xuống, kèm theo tiếng thét thảm vang lên chói tai.
Hàn Thâm không biết mệt, còn hứng thú giả tiếng súng: “Đoàng đoàng đoàng”. Mỗi lần buông một nhịp là một người ngã xuống.
Trong game thảm cảnh ngập trời, chết chóc khắp nơi. Còn cậu thì thờ ơ, khóe môi dần nhếch lên nụ cười ngạo nghễ, phóng túng.
“Đệt, cái gì đây trời? Đại ca mai còn chơi nữa không? Hay kết bạn đi, kéo em với!” Giọng một nam sinh vang lên từ trong loa.
Thực ra Hàn Thâm chỉ tiện tay mở game này chơi có một tiếng đồng hồ, kiểu sinh tồn tận thế. Mấy kẻ cậu giết nãy giờ chính là phe đối thủ tranh giành tài nguyên.
“Đơn giản vậy thì kéo cái gì.” Hàn Thâm cúi mắt: “Xem thời gian đã, giờ đi căn cứ.”
“Căn cứ là nơi tranh chấp, toàn cao thủ ngồi chờ đấy! Chẳng phải chúng ta đi nộp mạng sao?” Một giọng nam khác chen vào, hiển nhiên chưa tin tưởng đàn anh mới quen này.
“Thích thì theo, không thì thôi, tôi vào ra chỗ đó bảy lần rồi đấy.”
Hàn Thâm xoay cổ tay, lúc này mới để ý có một bóng người ngồi nghiêng cạnh bàn.
Trần Thần kéo ghế ngồi xuống bên cạnh: “Cứ chơi tiếp đi.”