Tôi Chỉ Muốn Kiến Thức Của Cậu

Chương 6: Ẩu đả nơi góc phố

Trước Sau

break

Ánh nắng nghiêng chiều xuyên qua cửa sổ, rải lên bàn một lớp ánh vàng mịn màng. Hàn Thâm gục đầu buồn ngủ thì có tiếng gọi vang bên tai.

“Bọn lớp thể dục lại ra vẻ, hơn chúng ta đúng một điểm mà bô bô suốt, nước bọt muốn bắn cả vào mặt tôi. Anh Thần, tối đánh bóng không?”

Lý Phỉ mồ hôi nhễ nhại đi tới.

Trần Thần chống cằm lười biếng giải đề, nghe xong chỉ khẽ nói:

“Chờ tôi hai phút.”

Lý Phỉ thò đầu nhìn vào mặt bàn, lập tức thét lên một tiếng như bị bỏng mắt:

“Á! Mù mắt tôi rồi! Lại là đề thi vật lý! Em lạy anh, não anh cấu tạo kiểu gì thế, năm ngoái thi toán đã được giải nhất cấp tỉnh, trại đông mời còn không thèm đi!”

“Không có hứng thú.”

“Đừng thế chứ, bỏ bài đi chơi đi!”

Chương Minh ngồi hàng trước cũng ngẩng đầu khỏi biển sách, vừa quay lại đã thấy khung cảnh đối lập rõ rệt, một bên là Trần Thần và Lý Phỉ nói chuyện rôm rả, một bên là cậu bạn chuyển trường mặt lạnh như tiền, trong thời tiết nóng hầm hập lại toát ra khí lạnh âm u.

Cậu bạn chuyển trường này đúng là ngông thật.

Lúc nãy cô Diệp bảo lên giới thiệu bản thân, cậu ta chỉ viết hai chữ nguệch ngoạc như chó gặm, liếc qua lớp một vòng rồi thản nhiên xuống bục, không thèm để mắt tới ai.

Chương Minh len lén liếc mắt ra hiệu cho Lý Phỉ:

“Không lẽ ông thầy hói bị người ta ép phải nhận cậu ta về làm bá chủ trường?”

Lý Phỉ nhướng mày nhìn:

“Cũng có khi là hotboy kiêm bá đạo tổng tài đấy.”

“Cậu đoán cậu ta học bá hay học dốt?”

“Chắc học dốt rồi, nhìn ăn mặc rõ kiểu mấy anh xã hội. Với lại đi đôi giày hơn chục triệu, mẹ tôi sống chết cũng không chịu mua cho. Nhà cậu ta chắc chắn giàu rụng rời.”

“Không có tiền thì sao chen ngang vào lớp mình từ giữa năm hai được? Lão hói Lô ấy mà, thứ tham lam, chẳng có tâm đâu.”

Từ năm hai, trường phụ không nhận học sinh chuyển trường nữa. Chủ yếu vì chương trình học khó, lại còn tự biên soạn và tự giảng dạy. Học sinh từ trường khác chuyển tới e là theo không kịp, sợ lỡ dở tiền đồ người ta.

Không biết đập ra bao nhiêu tiền nữa, chậc!

Một nam sinh cầm quả bóng rổ “bộp” mạnh vào khung cửa, rồi vừa la hét vừa rủ rê bạn bè cùng vây quanh Trần Thần kéo ra sân bóng.

Hàn Thâm ngồi trong lớp, đưa tay gãi nhẹ mái tóc, đôi mắt lười nhác híp lại, rút chai nước khoáng trong ngăn bàn ra tu vài ngụm.

Sau đó mở điện thoại ra xem, màn hình WeChat vẫn dừng lại ở tin nhắn trước giờ học.

[Anh, nếu thấy không thoải mái thì cứ về đi, nhưng đừng làm trò quá nhé. Ví dụ như cái mái tóc bạc này, bọn anh em nhìn thấy rồi. Nói thật đàn ông thì không thể nói là không được, nhưng cái này… thật sự không ổn!]

[Em vào học trước đây, tan học rồi nói chuyện sau.]

Hàn Thâm đứng dậy ra khỏi lớp, đi một vòng trong khuôn viên vắng lặng, men theo tường cao.

Cậu bẻ khớp tay, chống hai tay leo lên, người nhảy phắt qua, tóc bị gió đêm thổi bay ngược ra sau.

Ra phố lang thang, tiện tay tìm một quán net đen, chọn một chỗ ngồi rồi bật máy chơi game.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương