Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 1: ​Xuyên nhanh

Trước Sau

break

​Ánh sáng đèn phòng phẫu thuật trắng lóa đến mức chói mắt, tựa như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào mắt Tô Diệp.

​Mùi thuốc sát trùng nồng nặc tràn ngập khoang mũi Tô Diệp, xen lẫn tiếng máy đo nhịp tim vang lên từng hồi dồn dập “tít... tít...” như đang kéo linh hồn cô chìm sâu xuống vực thẳm. 

Tô Diệp đau đớn đến mức muốn mất đi tri giác, cô chỉ còn cảm thấy một luồng khí lạnh buốt đang từ từ lan khắp toàn thân mình.

Cô nhớ lại khoảnh khắc chiếc xe tải lao nhanh tới chiếc xe Ferrari cô đang lái. Tiếng phanh xe rít lên chói tai trên mặt đường, kính chắn gió vỡ tan tành thành những mảnh vụn và... máu đỏ tươi nhuộm đẫm cả vô lăng. 

Sau đó, tất cả chỉ còn là bóng tối vô tận.

Ý thức của cô lơ lửng giữa hư không, nhẹ bẫng như sắp tan biến vào hư vô.

Giữa cơn hỗn loạn của ý thức, một thanh âm máy móc lạnh lẽo đột ngột vang lên trong đầu cô.

​Hệ thống: [Cảnh báo. Ý thức chủ thể đang dần tiêu biến.]

Hệ thống: [Trạng thái thực tế: Sống thực vật. Ký chủ có muốn ký kết khế ước để nghịch chuyển vận mệnh không?]

​Giữa ranh giới sinh tử ấy, không có nhiều thời gian để đưa ra quyết định, nhưng Tô Diệp vẫn phải cố giữ tỉnh táo để suy nghĩ. Điều duy nhất cô quan tâm lúc này là cái giá của cuộc trao đổi.

​“Tôi cần làm gì?”

​Hệ thống: [Xuyên qua các thế giới, thuần phục những mục tiêu tra nam có độ nguy hiểm cao. Khi độ thiện cảm của tra nam đạt mức 100, ký chủ sẽ được phục hồi dần ý thức ở thế giới thực. Hoàn thành 7 thế giới, cô sẽ hoàn toàn tỉnh lại.]

​Tô Diệp im lặng trong vài giây ngắn ngủi rồi khẽ nói:

​“Được. Tôi chấp nhận giao dịch này.”

​Ngay khoảnh khắc cô vừa dứt lời, ý thức của cô bị một lực hút khổng lồ kéo mạnh xuống vực sâu vô tận. Đầu cô bỗng đau nhói và hàng loạt ký ức xa lạ điên cuồng tràn vào tâm trí cô như thủy triều.

Hệ thống: [Kích hoạt Hệ Thống Thuần Phục Tra Nam.]

______

​Khi Tô Diệp mở mắt ra lần nữa, trước mắt cô không còn là ánh đèn phòng cấp cứu lạnh lẽo. Thay vào đó là những dải rèm lụa xanh biếc lay động trong gió, cùng mùi trầm hương xen lẫn hơi lạnh đặc trưng của buổi sớm đầu xuân tràn ngập khắp căn phòng.

Tô Diệp chống tay ngồi dậy và cô nhận ra cơ thể này yếu ớt đến đáng kinh ngạc, chỉ một động tác nhỏ cũng khiến đầu óc cô choáng váng.

Tô Diệp đưa mắt quan sát xung quanh. Từng món đồ trong căn phòng đều cực kỳ xa hoa: bình phong khảm ngọc phỉ thúy, lư hương bằng vàng ròng, đèn lưu ly treo trên cao.

Đây là một thế giới cổ đại.

Cô chậm rãi bước tới trước gương đồng. Người trong gương khiến cô thoáng khựng lại. Thiếu nữ ấy có đôi mắt hoa đào long lanh như phủ một lớp sương, làn da trắng đến tái nhợt, đôi môi đỏ mềm mại như cánh hoa. 

Một nhan sắc đẹp đến mức kinh tâm động phách, nhưng giữa hàng lông mày lại chất chứa nét u sầu khó thể xua tan.

​Đúng lúc ấy, giọng nói của hệ thống lại vang lên trong tâm trí.

​Hệ thống: [Chào mừng ký chủ đến với Thế giới 1: Phế phi trong lãnh cung.]

Hệ thống: [Nhiệm vụ chính: Chinh phục ba mục tiêu tra nam. Thời gian còn lại trước đại án Tô gia diệt môn: 180 ngày.]

​Ký ức của nguyên chủ bắt đầu hiện lên trong tâm trí cô. 

Nguyên chủ Tô Diệp là đích nữ Tô gia, con gái Đại tướng quân Tô Hàn, từ nhỏ đã được nuôi dạy trong nhung lụa. Năm mười tuổi, Vương gia Tiêu Hoán cố tình cứu nàng và nàng từ đó dần đem lòng yêu hắn suốt nhiều năm.

Nhưng nàng không biết rằng Tiêu Hoán tiếp cận mình chỉ vì binh quyền của Tô gia và muốn lợi dụng nàng làm quân cờ.

Hắn âm thầm nuôi dưỡng nàng thành một “yêu cơ”, dạy nàng mọi thứ để sau này đưa vào cung mê hoặc Hoàng đế Tiêu Dực. Trong mắt Tiêu Hoán, Tô Diệp chỉ là quân cờ giúp hắn trên bàn cờ chính trị.

Sau khi tiến cung, Tô Diệp nhanh chóng được Hoàng đế sủng hạnh vì dung mạo mạo khuynh thành. Tiêu Dực vừa mê luyến cơ thể nàng vừa chán ghét thân phận quân cờ của nàng. Mỗi khi bạch nguyệt quang của hắn là Bạch Uyển Nhu bị tổn thương, hắn đều nghi ngờ và trút giận lên Tô Diệp.

Thừa tướng Thẩm Ngôn là thanh mai trúc mã của Bạch Uyển Nhu. Vì muốn giúp nàng ta, hắn bí mật ngụy tạo chứng cứ phản quốc của Tô gia, trực tiếp đẩy cả gia tộc Tô Diệp vào tử lộ.

Tiêu Hoán biết tất cả nhưng vẫn lựa chọn mặc kệ. Để đạt được quyền lực, hắn ép Tô Diệp tiếp tục lấy lòng Hoàng đế, thậm chí còn đứng nhìn nàng bị sỉ nhục trong hậu cung.

Cuối cùng, Tô gia bị xử trảm toàn tộc.

Phụ mẫu nàng chết trên pháp trường.

Tô Diệp bị phế, giam vào lãnh cung lạnh lẽo.

Trong những tháng ngày cuối cùng, không một ai thật sự đứng về phía nàng. Người nàng yêu lợi dụng nàng, người yêu nàng thì quá muộn mới hối hận.

Sau khi bệnh nặng và hoàn toàn tuyệt vọng, nguyên chủ uống độc tự sát trong một đêm tuyết rơi.

Cho đến lúc chết, nàng vẫn chờ một người mở cửa lãnh cung đưa mình rời khỏi nơi đó.

Nhưng không ai đến...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương