Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 2: Quân cờ

Trước Sau

break

​Tô Diệp bật cười rồi cất giọng, âm thanh vang lên trong vắt nhưng lạnh lùng: “Thú vị thật!”

Ngón tay nàng vô tình chạm phải một ngăn bí mật dưới bàn trang điểm. Bên trong có một quyển sổ nhỏ đã sờn cũ, nhìn nét chữ xiêu vẹo trên giấy, mực như bị nhòe đi vì nước mắt, chắc hẳn lúc viết người này đang run rẩy lắm:

​“Vương gia nói... Tô gia công cao lấn chủ, sớm đã là cái gai trong mắt Hoàng đế. Nếu ta không thể chiếm được sự sủng ái của Hoàng đế để làm bùa hộ mệnh, Tô gia sẽ phải chịu cảnh tan nhà nát cửa nát. Và ta cũng muốn giúp chàng ấy đạt được thứ mình muốn...”

​Tô Diệp chậm rãi khép cuốn sổ lại, ánh mắt nàng lạnh dần. Thì ra Tiêu Hoán, kẻ quyền khuynh triều dã ấy, lại dùng cách hèn hạ này để ȶᏂασ túng một cô gái nhỏ, biến nàng thành lễ vật dâng lên long sàng của vua.

​“Két!”

​Tiếng cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra, một luồng khí lạnh tràn vào phòng. 

Tô Diệp chậm rãi ngẩng đầu lên, nam nhân đứng trước cửa mặc trường bào màu đen thêu kim tuyến, thân hình cao lớn mang theo khí chất áp bức đến nghẹt thở. Gương mặt hắn cực kỳ tuấn mỹ, nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như vực sâu u tối.

​Ánh mắt hắn quét qua nàng như đang đánh giá một món hàng, không hề có chút tình cảm nào trong đó.

Hắn từng bước tiến lại gần, tiếng giày nện xuống nền đá khiến không khí trong phòng bỗng chốc căng cứng như dây đàn.

​Tô Diệp còn chưa kịp phản ứng, cằm đã bị hắn bóp chặt.

Lực tay hắn mạnh đến mức làm nàng đau nhói. Tiêu Hoán ép nàng phải ngẩng đầu lên nhìn hắn, khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả lên da thịt mình.

​“Quên rồi sao?”

​Thanh âm hắn trầm thấp pha chút lạnh lẽo. Ngón tay hắn chậm rãi vuốt qua làn môi nàng, động tác thân mật đến mập mờ nhưng ánh mắt lại chẳng khác gì đang nhìn một con thú cưng.

​“Ta đã dạy nàng thế nào khi nhìn nam nhân?”

​Tô Diệp nhìn thẳng vào mắt hắn, không né tránh, cũng chẳng hề sợ hãi. Sự bình tĩnh lạ thường ấy khiến chân mày Tiêu Hoán hơi nhíu lại. Nhưng rất nhanh, Tô Diệp đã cụp mắt xuống, hàng mi dài run nhẹ. Chỉ trong nháy mắt, đôi mắt nàng đã phủ một tầng hơi nước long lanh, tựa như một con mèo nhỏ bị dọa sợ hãi.

​Nàng run rẩy vươn tay, khẽ nắm lấy vạt áo bào của hắn, thanh âm mềm mại đến đáng thương:

​“Vương gia... Diệp nhi biết sai rồi. Xin người đừng giận.”

​Khoảnh khắc ấy, đáy mắt Tiêu Hoán thoáng qua một tia dao động không dễ phát hiện.

​Hệ thống: [Tiêu Hoán nhịp tim: 92 bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 0 → 10]

​Tiêu Hoán nheo mắt nhìn nàng hồi lâu, dường như đang tìm kiếm một kẽ hở trong sự phục tùng kia. Cuối cùng, hắn hừ lạnh một tiếng rồi dứt khoát buông tay ra.

​“Ba ngày sau là yến tiệc đầu xuân. Đó là cơ hội để nàng lọt vào mắt xanh của Hoàng đế.”

​Hắn quay lưng, tà áo bào đen tung bay trong gió, giọng nói lại lạnh thấu xương:

“A Diệp... nếu nàng thất bại, không chỉ có nàng, mà cả ta và Tô gia cũng phải chôn cùng ván cờ này.”

Vừa dứt lời, hắn liền phất tay áo rời đi ngay.

Cánh cửa đóng lại, trả lại căn phòng sự yên tĩnh đến rợn người. 

Một lúc lâu sau, Tô Diệp mới chậm rãi dùng khăn tay lau đôi môi hắn mới chạm vào. Vẻ yếu đuối, nhút nhát trên mặt nàng cũng biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại ánh mắt sắc lẹm.

​Nàng bước tới bên cửa sổ, nhìn bầu trời chiều đỏ rực như máu. Khóe môi Tô Diệp từ từ cong lên một độ cong đầy nguy hiểm.

“Muốn ȶᏂασ túng ta sao? Tiêu Hoán...”

Hệ thống: [Cảnh báo. Độ khó thế giới này: Cấp S]

​Tô Diệp khẽ bật cười, nụ cười đẹp đến kinh tâm động phách nhưng cũng lạnh lẽo đến tận cùng: “Càng khó... ta càng thích.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương