Vào buổi sáng sớm đầu xuân, tuyết mỏng vẫn còn phủ kín mặt hồ trong hậu viện phủ tướng quân.
Giữa làn sương trắng nhạt là một chòi nhỏ được dựng bằng gỗ trầm hương quý. Rèm đen khẽ lay động theo làn gió, tiếng chuông gió leng keng vang lên giữa không gian yên tĩnh nghe có chút vui tai.
Tô Diệp đang ngồi trước bàn cờ. Nàng mặc váy lụa màu trắng, mái tóc đen dài buông thõng xuống vai, làn da trắng đến mức gần như hòa cùng màu tuyết trắng.
Đầu ngón tay trắng nõn khẽ siết quân cờ đen trong tay, đôi mắt hoa đào chăm chú nhìn thế cờ trước mặt.
Bàn cờ hỗn loạn như một mê cung không lối thoát.
Mà đối diện nàng, Tiêu Hoán vẫn nhàn nhạt tựa lưng vào ghế gỗ, một tay chống cằm, ánh mắt sâu không thấy đáy. Hắn giống như đang nhìn bàn cờ, nhưng thật ra lại đang nhìn nàng.
Hôm nay Tiêu Hoán mặc trường bào màu đen thêu chỉ vàng, tóc dài buộc hờ sau lưng. Mặc dù gương mặt hắn cực tuấn mỹ nhưng khí chất quanh người hắn lại lạnh lẽo và nguy hiểm như một con mãnh thú khiến người ta không dám nhìn lâu.
“Không biết?”
Thanh âm trầm thấp vang lên, phá tan bầu không khí im lặng.
Tô Diệp khẽ cụp mắt, hàng mi dài che giấu đi sự tính toán.
“Diệp nhi ngu dốt... không nhìn ra thế cờ của Vương gia.”
Tiêu Hoán cười nhẹ, nhưng lại khiến nhiệt độ xung quanh dường như hạ xuống vài độ.
“A Diệp, ta dạy nàng nhiều năm như vậy, đừng nói với ta ngay cả một thế cờ mà nàng cũng không hiểu.”
Ánh mắt hắn dừng trên khuôn mặt nàng quá lâu, tựa như muốn nhìn thấu từng cảm xúc nhỏ nhất trên khuôn mặt của nàng.
Hắn đang thử nàng, thử xem quân cờ là nàng có còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn hay không.
Tô Diệp hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Nàng khẽ cắn môi dưới, hàng mi run nhẹ, bộ dáng giống như bị áp lực đến mức không thở nổi.
Vẻ yếu đuối ấy khiến người khác dễ dàng nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ và muốn chiếm hữu.
“Vương gia...”
Nàng khẽ cất tiếng, giọng mềm mại như nước.
“Người từng nói… Diệp nhi chỉ cần nghe lời Vương gia.”
Tiêu Hoán khẽ nheo mắt, một tia tối tăm lướt qua đáy mắt hắn. Rồi hắn đột nhiên đứng dậy, từng bước một tiến về phía cô.
Tiếng giày chạm lên nền gỗ vang lên chậm rãi nhưng đầy áp bức, khiến bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Tô Diệp còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng cao lớn của hắn đã phủ xuống phía sau lưng nàng. Khoảng cách hai người gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn lướt qua vành tai mình.
Một bàn tay lớn từ phía sau phủ lên tay nàng. Nhiệt độ nóng hổi từ lòng bàn tay hắn lập tức truyền tới, hoàn toàn đối lập với đầu ngón tay lạnh lẽo của nàng.
Tiêu Hoán cầm tay nàng, chậm rãi đặt quân cờ xuống bàn cờ.
“Quân cờ này… nàng phải đặt ở đây.”
Thanh âm hắn trầm thấp, gần như dán sát bên tai nàng.
Tô Diệp khẽ run lên, tim đập liên hồi đến mất khống chế. Nàng biết rõ phản ứng này là bản năng còn sót lại của cơ thể nguyên chủ.
Tình cảm đối với Tiêu Hoán đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy của cô gái kia.
Tiêu Hoán nhìn thấy nàng run rẩy, đáy mắt hiện lên chút hài lòng khó nhận ra.
“Biết vì sao nàng luôn thua ta không?”
Ngón tay hắn chậm rãi siết lấy cổ tay nàng, lực không mạnh nhưng mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối.
“Bởi vì nàng quá mềm lòng.”
Hắn cúi đầu xuống thấp hơn, khoảng cách giữa môi hắn và vành tai nàng gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút là môi hắn có thể chạm vào tai nàng.
“Muốn thắng nam nhân… phải biết dùng mỹ nhân kế.”
Ngay sau đó, một nụ hôn rơi xuống vành tai nhỏ xinh của nàng. Nụ hôn rất nhẹ như phớt qua tai nàng, nhưng lại khiến bầu không khí lập tức trở nên ám muội đến cực điểm.
Tô Diệp vô thức siết chặt đầu ngón tay. Trong lòng nàng lạnh như băng, nhưng bên ngoài nàng lại tỏ vẻ giống hệt một thiếu nữ đang bị trêu chọc đến hoảng loạn. Hàng mi run rẩy, hơi thở hỗn loạn, ngay cả vành tai trắng nõn cũng đỏ lên vì xấu hổ.
Tiêu Hoán nhìn phản ứng ấy, ánh mắt dần tối lại.
Đúng lúc đó, giọng hệ thống vang lên trong đầu nàng.
Hệ thống: [Tiêu Hoán nhịp tim: 110 bpm]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 10 → 30, 30 → 20]
Nhìn điểm dao động liên tục, khóe môi Tô Diệp khẽ cong lên.
Quả nhiên... loại nam nhân như Tiêu Hoán vốn không hiểu thế nào là yêu. Điều hắn thích chỉ là cảm giác khống chế mọi thứ trong lòng bàn tay.
Hắn thích nhìn nàng run rẩy, thích nhìn nàng phụ thuộc vào hắn, thích cảm giác mọi cảm xúc của nàng đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Nhưng đáng tiếc, người thật sự bị ȶᏂασ túng từ đầu đến cuối không phải nàng.
Tiêu Hoán chậm rãi buông tay ra, nhưng ánh mắt vẫn dừng trên gương mặt nàng rất lâu.
“Ngoan như vậy mới đúng.”
Hắn đưa tay nâng cằm nàng lên lần nữa, đầu ngón tay vuốt nhẹ qua đôi môi đỏ mọng của nàng.
“Ba ngày nữa gặp Hoàng đế, nàng đừng khiến ta thất vọng.”
Nói xong, hắn liền xoay người rời đi. Tà áo lướt qua nền gỗ lạnh lẽo, bóng lưng cao lớn dần biến mất sau màn tuyết trắng.
Cho đến khi tiếng bước chân của hắn hoàn toàn xa đi, vẻ yếu đuối trên mặt Tô Diệp mới chậm rãi biến mất. Nàng thản nhiên lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau đi vành tai và môi vừa bị hắn chạm vào.
Nàng cúi đầu nhìn bàn cờ trước mặt. Quân trắng tưởng như đã bị ép vào đường chết, nhưng ở góc cuối cùng của bàn cờ... vẫn còn một đường sống.
Tô Diệp nhẹ nhàng đặt quân cờ xuống.
“Cạch.”
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế cờ đảo ngược. Nàng nhìn bàn cờ hồi lâu rồi khẽ bật cười, nụ cười đẹp đến mê hoặc lòng người:
“Tiêu Hoán... ngươi thật sự nghĩ mình là kẻ ȶᏂασ túng bàn cờ này sao?”