Đêm yến tiệc đầu xuân, trong hoàng cung sáng rực như ban ngày. Từng dãy đèn lưu ly treo dưới mái cung điện thâm nghiêm, ánh vàng lấp lánh phản chiếu trên nền tuyết trắng ngoài sân, tạo nên một khung cảnh vừa xa hoa lộng lẫy, vừa có chút lạnh lẽo đến mê hoặc.
Tiếng đàn sáo du dương hòa cùng tiếng cười nói của trăm quan lại vang vọng khắp đại điện, nhưng tuyệt nhiên không ai lấn át được uy nghi của bậc đế vương.
Đây là buổi yến tiệc đầu tiên Tô Diệp xuất hiện sau lễ cập kê. Đối với nàng, đây không chỉ là một buổi lễ mừng xuân, mà là cơ hội duy nhất để nàng chính thức bước vào tầm mắt của vị Hoàng đế cao cao tại thượng kia.
Tô Diệp ngồi ở vị trí dành cho các ŧıểυ thư quyền quý phía dưới điện, lặng lẽ nâng chén trà nóng lên uống.
Khói trà nghi ngút làm mờ đi gương mặt thanh tú của nàng. Hôm nay nàng chọn một bộ váy lụa đỏ thẫm, màu đỏ rực rỡ nổi bật giữa đám mỹ nhân y phục màu trắng, màu xanh thanh nhã, nàng lại giống như một đóa hoa hồng nở rộ giữa tuyết lạnh, kiêu sa mà cũng đầy gai góc.
Từ lúc nàng bước vào điện, vô số ánh mắt đã âm thầm dừng lại trên người nàng. Có ánh nhìn kinh ngạc, có ánh nhìn mê đắm và cũng không thiếu những ánh nhìn đầy đố kỵ. Bao gồm cả ánh mắt của người ngồi ở vị trí cao nhất phía trên kia.
Tiêu Dực ngồi trên long ỷ, dáng vẻ uy nghiêm tuyệt đối. Hắn mặc long bào màu đen thêu rồng uốn lượn, gương mặt lạnh lùng sắc bén như được chạm khắc từ một khối băng lạnh lẽo.
Đôi mắt hắn sâu thẳm, mang theo khí thế áp bức bẩm sinh khiến người đối diện không tự chủ được mà muốn quỳ phục.
Hắn tùy ý liếc xuống phía dưới điện, ánh mắt lướt qua những gương mặt xinh đẹp rồi dừng lại trên người thiếu nữ váy đỏ trong chốc lát. Tô Diệp cảm nhận được ánh nhìn sắc lạnh ấy, nàng không ngẩng đầu nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra.
Cá... đã bắt đầu cắn câu rồi.
Bên cạnh Hoàng đế, Bạch Uyển Nhu đang dịu dàng rót rượu cho hắn. Nàng ta có khí chất thanh nhã thoát tục, đúng chuẩn "bạch nguyệt quang" - người tình trong mộng mà bất kỳ nam nhân nào cũng muốn che chở.
Tiêu Dực khẽ nhận lấy chén rượu từ tay nàng ta, ánh mắt có chút dịu lại, khác hẳn sự xa cách khó lòng chạm tới khi nhìn người khác.
Chỉ là, khi ánh mắt Bạch Uyển Nhu chạm phải Tô Diệp, trong lòng nàng ta đã dâng lên một luồng địch ý mạnh mẽ. Nàng ta đã nhìn thấy trong hậu cung này vô số mỹ nhân từ quyến rũ, thanh nhã, hoạt bát, dịu dàng,... và không ai có thể làm lung lay vị trí của nàng ta trong lòng Hoàng đế.
Nhưng cô gái này lại đẹp kinh diễm, nàng ta chưa thấy ai đẹp như vậy. Đối với một người đang độc sủng như nàng ta, Tô Diệp chính là một mối uy hiếp cần phải bóp chết từ trong trứng nước.
Đúng lúc ấy, tiếng thái giám vang lên lanh lảnh:
“Khai màn vũ khúc đầu xuân!”
Tiếng nhạc đột ngột vang lên và các vũ cơ nối đuôi nhau bước vào đại điện. Giữa lúc mọi người đều nghĩ Tô Diệp sẽ ngoan ngoãn ngồi yên như các quý nữ khác, nàng lại chậm rãi đứng dậy khiến cả đại điện lập tức đổ dồn ánh mắt về phía nàng.
Ngay cả Tiêu Dực cũng hơi nheo mắt lại, bàn tay đang cầm chén rượu khẽ khựng lại.
Tô Diệp nâng tà váy, tiến ra giữa điện rồi cúi người hành lễ, tư thái hoàn hảo không chút sai sót.
“Thần thiếp xin múa một khúc mừng đầu xuân, cầu chúc cho Hoàng thượng vạn thọ vô cương, giang sơn vững bền.”
Giọng nàng mềm mại như nước chảy, dễ dàng len lỏi vào lòng người nghe.
Tiêu Dực không từ chối, hắn chỉ nhàn nhạt gật đầu, môi mỏng thốt ra một chữ duy nhất.
“Chuẩn.”
Khóe môi Tô Diệp cong nhẹ. Nàng bước ra giữa sân điện, nơi tuyết vẫn đang lặng lẽ rơi. Từng bông tuyết trắng mịn đậu trên mái tóc đen dài và bờ vai gầy mỏng manh của nàng.
Khúc nhạc vang lên, trầm bổng rồi vút cao.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ đại điện như lặng đi. Tô Diệp múa giữa trời tuyết, tay áo đỏ tung bay tựa như cánh bướm dập dìu giữa màn tuyết trắng xóa. Thân hình nàng mềm mại uyển chuyển, mỗi bước đi, mỗi động tác xoay người đều đẹp đến mức nghẹt thở.
Nàng giống như một yêu tinh bước ra từ thần thoại, mê hoặc lòng người nhưng cũng mong manh như thể giây tiếp theo sẽ tan biến vào hư không.
Tiêu Dực nhìn nàng chăm chú nhưng trong ánh mắt của hắn không có sự si mê như các nam nhân khác ở đây.
Hắn nhìn nàng bằng sự nghi hoặc và cảnh giác, ánh mắt hắn dần tối lại.
Hắn biết lai lịch của nàng, biết nàng có thể là người của Hoàng đệ của hắn cài cắm vào cung để làm tai mắt. Nhưng điều khiến hắn bận lòng hơn cả là... trong một khoảnh khắc nào đó, tư thái múa của nàng quá giống một người trong ký ức của hắn.
Bạch Uyển Nhu cũng nhận ra điều đó. Sắc mặt nàng ta lập tức tái đi, đôi tay giấu dưới tay áo vô thức siết chặt. Nàng ta cảm nhận được một sự đe dọa chưa từng có.
Ở hàng ghế phía dưới, Thẩm Ngôn, vị thừa tướng trẻ tuổi ôn nhuận như ngọc cũng đang nheo mắt nhìn Tô Diệp. Hắn không bị vẻ đẹp kia của nàng mê hoặc, ánh mắt hắn sắc bén như muốn lột trần mọi mưu đồ của nàng.
Một nữ nhân đột ngột dùng cách này để gây chú ý với Hoàng đế... quá nguy hiểm, quá giả tạo.