Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 5: Mỹ nhân ngã

Trước Sau

break

Trong lúc mọi người còn đang ngẩn ngơ ngắm nhìn điệu múa kinh diễm của nàng, khúc nhạc bất ngờ dồn dập rồi đột ngột thay đổi tiết tấu. 

Tô Diệp xoay người thật nhanh, tà váy đỏ tung bay như một đóa hoa hồng hoang dại nở rộ giữa nền tuyết trắng. ​Nhưng đúng khoảnh khắc vòng xoay đạt cao trào nhất, mũi giày của nàng bất ngờ "lệch" đi một nhịp đầy chủ ý. Nàng dứt khoát giả bộ trượt chân.

​“A!”

​Thân thể mảnh mai của nàng lảo đảo mất đà, theo quán tính nàng ngã nhào về phía bậc thềm đá lạnh buốt ngay dưới chân long ỷ. Tiếng hô kinh hãi của cung nữ và thái giám vang lên thất thanh khắp đại điện.

​Trong khoảnh khắc cơ thể sắp tiếp xúc mặt đá ấy, thời gian như kéo dài ra trong tâm trí Tô Diệp. Khác hẳn với vẻ hoảng loạn, sợ hãi lộ rõ trên gương mặt của nàng, trong đầu nàng lúc này lại là một mảng suy tính, thậm chí hệ thống còn nghe thấy tiếng thở dài đầy ngao ngán của ký chủ nhà mình.

​“Không ngờ cũng có ngày mình phải dùng đến cái chiêu trò giả vờ té ngã ngu ngốc, cũ rích này như mấy cô nữ phụ não tàn trong ŧıểυ thuyết ba xu hay viết.”

​Tô Diệp thầm tặc lưỡi. Chiêu này tuy quê mùa, nhưng trăm trận trăm “thắng”, ngàn năm không lỗi thời. 

Nàng khẽ liếc mắt nhìn về phía nam nhân đang ngồi cao cao tại thượng trên kia, trong lòng thầm tính toán nếu Hoàng đế không đỡ mình thì sao.

Tiêu Dực gần như đứng bật dậy theo bản năng, một phản ứng mà chính hắn cũng không kịp kiểm soát.

​Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng màu đen của hắn đã lao xuống khỏi long ỷ. Một bàn tay mạnh mẽ, đầy uy lực ôm lấy eo nàng trước khi nàng thật sự ngã xuống. 

Tô Diệp khẽ mở to mắt, hơi thở dồn dập. 

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nàng có thể nhìn thấy rõ hình ảnh mình phản chiếu trong đôi mắt lạnh lùng của hắn.

​Tiêu Dực đang ôm nàng, cánh tay hắn siết rất chặt quanh eo nàng.

Cả đại điện lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.

Bạch Uyển Nhu đứng đó, gương mặt xinh đẹp vốn luôn kiêu hãnh giờ đây trắng bệch, đôi môi nàng ta run rẩy, ánh mắt ghim chặt vào hai bóng hình quấn quýt dưới bậc thềm đại điện ấy, đôi mắt tràn đầy sự bàng hoàng và sụp đổ.

​Thẩm Ngôn đứng cách đó không xa, gương mặt ôn nhã như ngọc cũng hơi biến sắc, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại thành một đường thẳng. 

Hắn không nhìn Hoàng đế, cũng chẳng nhìn Tô Diệp. Từ đầu đến cuối, đôi mắt sâu thẳm của hắn chỉ khóa chặt vào bóng hình của Bạch Uyển Nhu.

Nhìn thấy bóng hình người con gái mình cất giữ trong lòng suốt nhiều năm qua đang vì một nam nhân khác mà đau đớn, mà đố kỵ đến mức vặn vẹo, lồng ngực Thẩm Ngôn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. 

Hắn thấu hiểu nỗi sợ hãi và đố kỵ của nàng ta, và chính sự thấu hiểu đó lại là liều thuốc độc gặm nhấm tâm can hắn.

​Trong góc tối của đại điện, Thẩm Ngôn khẽ nhắm mắt, lén nuốt xuống một ngụm đắng chát rồi thở dài một tiếng đầy bất lực.

​Từ bao giờ... người con gái vốn dĩ lương thiện, hoạt bát năm xưa, sau khi bước chân vào chốn hậu cung ăn thịt người này, lại trở nên thâm trầm và vặn vẹo đến nhường này?

​Quyền lực, sự sủng ái của đế vương và danh vọng tối cao đã mài mòn đi chút ngây thơ cuối cùng của nàng ta, biến nàng ta thành một kẻ sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn tàn độc chỉ để giữ lại vị trí duy nhất trong lòng đế vương. 

Hắn đau lòng cho nàng ta, nhưng hắn càng bất lực vì chính mình là kẻ đã tiếp tay, đưa nàng ta lún sâu vào vũng bùn ấy. Hắn không thể khuyên ngăn, càng không thể cứu rỗi, chỉ có thể chọn cách trầm luân cùng nàng ta.

​Tiếng của hệ thống đột ngột vang lên bên tai Tô Diệp, thông báo một biến động dữ dội ngoài tầm dự tính:

​Hệ thống: [Cảnh báo! Phát hiện biến động chỉ số từ mục tiêu ẩn Thẩm Ngôn.]

Hệ thống: [Thẩm Ngôn nhịp tim: 135 bpm. (Ghen tuông và phẫn nộ đạt đỉnh điểm)]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm của Thẩm Ngôn đối với ký chủ: 0 → -50]

Hệ thống: [Phân tích: Hắn hận ký chủ vì đã làm tổn thương Bạch Uyển Nhu. Độ nguy hiểm của nhân vật này đang tăng vọt!]

​Tô Diệp tuy đang nằm trong lòng Tiêu Dực nhưng khóe mắt vẫn liếc thấy vẻ mặt đầy nguy hiểm của Thẩm Ngôn.​

Hoàng đế Tiêu Dực nổi tiếng là kẻ đa nghi, vô tình. Trước mặt bàn dân thiên hạ, hắn chưa từng chủ động chạm vào ai, càng chưa từng hạ mình nâng đỡ bất kỳ nữ nhân nào ngoài Bạch Uyển Nhu. Nhưng hôm nay, cái "lệ ngoại" duy nhất ấy đã bị Tô Diệp phá vỡ một cách tàn nhẫn.

​Tiêu Dực cúi đầu nhìn thiếu nữ trong lòng. Nàng mang theo hương thơm nhàn nhạt của hoa trà, hơi lạnh từ tuyết phả ra từ làn da trắng sứ. Gương mặt nàng tái nhợt vì lạnh, đôi mắt hoa đào phủ một lớp sương mờ nhìn hắn đầy hoảng loạn.

​Vẻ yếu đuối đó, sự mong manh đó... khiến bất kỳ nam nhân nào cũng vô thức nảy sinh ham muốn được bảo bọc và nâng niu nàng nhưng trong đó không có hắn.

Tiêu Dực nhíu mày, hắn nhận ra mình đã ôm nàng quá lâu.

Trong lòng hắn tự nhủ đây chỉ là màn kịch để thử nàng, để xem Hoàng đệ của hắn định dùng quân cờ này như thế nào, có nhàm chán như những quân cơ trước đây không.

Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao bàn tay hắn lại không muốn buông nàng ra, phải chăng vì nàng giống bóng hình nàng ấy năm đó.

​Tô Diệp khẽ run hàng mi, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:

“Đa tạ... Hoàng thượng.”

​Tiêu Dực nhìn đôi môi đỏ nhạt của nàng vài giây rồi mới chậm rãi buông tay. Nhưng trước khi rời khỏi eo nàng, đầu ngón tay hắn vô thức siết nhẹ eo nàng thêm một chút, như một sự đánh dấu kín đáo.

​Hệ thống lập tức vang lên trong đầu nàng:

​Hệ thống: [Tiêu Dực nhịp tim: 97 bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: -10 → 0]

​Khóe môi Tô Diệp khẽ cong lên trong lòng. Mặc dù Tiêu Dực vẫn rất cảnh giác, vẫn yêu Bạch Nguyệt Quang của hắn, nhưng hạt giống tò mò đã được gieo xuống.

Nàng biết rõ, đối với một đế vương đa nghi, sự chú ý ban đầu này chính là sự khởi đầu.

“​Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp vụng về đã làm hỏng yến tiệc.” Tô Diệp quỳ xuống, đầu cúi thấp, vai hơi run lên.

​Tiêu Dực nhìn nàng, lại liếc sang Bạch Uyển Nhu đang đứng sững sờ phía trên, rồi nhìn nàng hờ hững nói:

“Không sao, do tuyết trơn thôi. Người đâu, đưa Tô ŧıểυ thư về Dưỡng Tâm Điện nghỉ ngơi.”

​Nói xong, hắn xoay người bước trở lại long ỷ, vẻ mặt lại khôi phục sự lạnh lùng thường thấy. 

Bạch Uyển Nhu ngồi đó, đôi tay dưới ống tay áo đã siết chặt đến mức trắng bệch, ánh mắt nàng ta dán chặt vào bóng lưng của vị quân vương.

​Khi Tiêu Dực ngồi xuống, hắn liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh mình. 

Gương mặt thanh tú của Bạch Uyển Nhu lúc này lộ rõ vẻ bất an, đôi môi mỏng khẽ run lên, như thể một giây sau sẽ vỡ òa vì tủi thân.

​Tiêu Dực hơi nhướng mày, bàn tay đang đặt trên tay vịn khẽ gõ nhẹ. Tiếng gõ nhịp nhàng nhưng lại mang theo áp lực vô hình. 

Hắn vươn tay, cầm lấy chén rượu ngọc trên bàn, giọng nói trầm thấp cất lên, chỉ đủ để người bên cạnh nghe rõ: ​"Uyển Nhu, nàng căng thẳng quá rồi."

​Hắn không nhìn nàng, mắt vẫn hướng về phía tà áo đỏ của Tô Diệp vừa khuất dạng, nhưng bàn tay còn lại lại chậm rãi vươn tới, phủ lên mu bàn tay đang run rẩy của Bạch Uyển Nhu vỗ nhẹ an ủi.

​Ván cờ này, quả nhiên đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo ban đầu mà bọn họ tính toán.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương