Sau đêm yến tiệc đầu xuân, cái tên Tô Diệp bắt đầu âm thầm lan truyền khắp hậu cung như một cơn sóng ngầm.
Người thì nói nàng dựa vào dung mạo khuynh thành để mê hoặc đế vương, kẻ lại xì xào rằng nàng có khí chất giống Bạch ŧıểυ thư năm xưa đến sáu bảy phần. Thậm chí, lời đồn đại về việc Hoàng đế vì cứu nàng mà tự mình bước xuống long ỷ trước mặt trăm bá quan đã trở thành một loại thiên vị cực kỳ nguy hiểm.
Đối với hậu cung đầy rẫy mưu mô mà nói, Tô Diệp chính là cái gai cần phải nhổ bỏ.
Tại Cung Trường Ninh, bầu không khí áp lực khiến người ta nghẹt thở.
“Choang!”
Một chiếc bình bằng ngọc phỉ thúy quý hiếm bị đập thẳng xuống nền đá, vỡ tan tành thành nhiều mảnh vụn. Tiếng động chói tai vang lên giữa không gian im ắng, đám cung nữ, thái giám quỳ sụp dưới đất, thân hình run rẩy như cầy sấy, không một ai dám thở mạnh.
Bạch Uyển Nhu đứng giữa điện, gương mặt vốn dĩ luôn giữ vẻ dịu dàng, thánh khiết như đóa bạch liên hoa giờ đây đã vặn vẹo vì phẫn nộ. Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, bàn tay siết chặt chiếc khăn lụa đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt.
“Thế thân? Một con ả rẻ mạt mà cũng xứng làm thế thân của ta sao!” Bạch Uyển Nhu gầm lên đầy chói tai vì đố kỵ.
“Hoàng thượng chưa từng vì bất kỳ nữ nhân nào mà thất thố trước mặt hàng trăm bá quan. Vậy mà đêm nay... Ngài lại bước xuống long ỷ để đỡ ả!”
Sự tôn nghiêm, sự sủng ái độc quyền mà vị Quý phi này ngạo nghễ suốt bao năm qua, chỉ trong một đêm đã bị sự xuất hiện của Tô Diệp làm cho lung lay.
Nghĩ đến ánh mắt hoảng hốt của Tiêu Dực lúc đỡ lấy Tô Diệp, lồng ngực Bạch Uyển Nhu lại đau nhói như bị dao cắt.
Nhìn những mảnh sứ vỡ vụn trên sàn phản chiếu gương mặt đầy sát khí của chính mình, một nỗi sợ hãi bỗng chốc bóp nghẹt lấy trái tim của Bạch Uyển Nhu.
Nàng ta vội vã đưa tay lên vuốt ngực, cố gắng hít hà để đè nén sự run rẩy này.
Nàng ta biết rõ Tiêu Dực yêu mình vì cái gì. Hắn yêu một Bạch Uyển Nhu thiện lương, không nhuốm bụi trần, là mảnh đất sạch sẽ duy nhất giữa chốn thâm cung đầy rẫy dối lừa này. Hắn hận nhất là sự phản bội và mưu mô.
Nếu một ngày... nếu một ngày Tiêu Dực chứng kiến bộ mặt thật này của nàng ta, bộ mặt của một kẻ đố kỵ, độc ác, sẵn sàng ra tay tàn nhẫn để bảo vệ địa vị thì sao?
Chỉ cần nghĩ đến đôi mắt phượng lạnh lùng của hắn nhìn nàng ta bằng sự ghê tởm, hay bàn tay từng vuốt ve tóc nàng ta giờ đây sẽ ban xuống một dải lụa trắng, toàn thân Bạch Uyển Nhu đổ mồ hôi lạnh.
Nàng ta không sợ những phi tần đầy tâm cơ khác, nhưng nàng ta sợ một kẻ có dung mạo khuynh thành và khí chất giống mình năm xưa.
“Tô Diệp...” Bạch Uyển Nhu nghiến răng gọi tên nàng, ánh mắt lóe lên tia sát khí tàn nhẫn.
“Bổn cung tuyệt đối không để ngươi sống dễ dàng trong hậu cung này!”
______
Trong khi Cung Trường Ninh đang rung chuyển bởi cơn lôi đình của Quý phi, thì tại Cung Nghi Khánh, không khí lại yên ả đến kỳ lạ. Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, xua đi cái lạnh lẽo của làn mưa xuân ngoài cửa sổ.
Đức phi ngồi bên án thư, thong thả lật giở từng trang kinh Phật. Nghe cung nữ thân tín báo cáo lại tình hình bên phía Bạch Uyển Nhu, khóe môi nàng bỗng cong lên một nụ cười đầy châm biếm. Nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt, ngược lại còn mang theo một sự căm hận thấu xương tủy được che giấu kỹ lưỡng suốt bao năm qua.
“Đập vỡ cả bình ngọc phỉ thúy cơ à?” Đức phi đặt chén trà xuống, giọng nói thản nhiên nhưng sắc lẹm.
“Ả ta rốt cuộc cũng biết sợ rồi sao?”
Nàng ta đứng dậy, chắp tay đi về phía cửa sổ, nhìn về hướng Cung Trường Ninh xa xa. Ánh mắt Đức phi chợt lóe lên tia nhìn tàn nhẫn:
“Tô Diệp kia có là hồ ly tinh chuyển thế đi chăng nữa, thì người nên lo lắng và hoảng loạn nhất lúc này chính là ả tiện nhân Bạch Uyển Nhu kia. Có một kẻ mang gương khuynh thành, khí chất giống hệt ả ta khi xưa, lại còn trẻ đẹp, hằng đêm thổi gió bên gối Hoàng thượng, để xem ả ta làm sao giữ nổi cái danh hiệu "thiện lương không nhuốm bụi trần" kia được nữa.”
Nghĩ đến đứa con tội nghiệp của mình đã mất năm xưa, năm ngón tay Đức phi siết chặt vào bậu cửa sổ đến mức trắng bệch, khớp xương kêu lên răng rắc.
Đố kỵ, độc ác ư?
Trên đời này làm gì có ai vượt qua được thủ đoạn của Bạch Quý phi.
“Bạch Uyển Nhu, ngươi hại chết con ta, nợ máu này ta chưa từng quên.”
Đức phi lẩm bẩm, thanh âm khàn đặc vì thù hận.
“Ngươi càng sợ cái gì, bổn cung càng muốn ngươi phải đối mặt với cái đó. Để xem khi bộ mặt thật ghê tởm của ngươi bị bóc trần trước mặt Hoàng thượng, ngươi sẽ có kết cục thế nào. Đóa bạch liên hoa hút máu người... ta chờ ngày ngươi đánh mất tất cả!”