Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 7: Thừa tướng cảnh cáo

Trước Sau

break

Chiều hôm ấy, tuyết đã ngừng rơi, chỉ còn lại những vệt trắng xóa đọng trên mái ngói cong vút. 

Tô Diệp một mình đi tới Tàng Thư Các.

Không gian tầng ba của Tàng Thư Các vắng lặng, ánh nắng nhàn nhạt xuyên qua những ô cửa gỗ được điêu khắc tinh xảo, rơi xuống các giá sách cao ngất đầy mùi giấy cũ và mực thơm. 

Tô Diệp đứng trước một kệ sách cổ, đầu ngón tay trắng nõn chậm rãi lướt qua từng giá sách.

​Nhưng thật ra, nàng đang kiên nhẫn chờ đợi một người. Quả nhiên, chưa đầy nửa canh giờ, phía sau đã vang lên tiếng bước chân trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo một cảm giác áp bức vô hình. Khóe môi Tô Diệp khẽ cong lên.

​Con cá thứ hai... cuối cùng cũng đã đến.

​“Tô ŧıểυ thư quả thật rất nhàn nhã, giữa lúc hậu cung đang xôn xao về ŧıểυ thư, Tô ŧıểυ thư lại có tâm trí đi đọc sách thế này.”

​Thanh âm ôn hòa nhưng mang theo sự dò xét vang lên phía sau lưng nàng. Tô Diệp quay đầu lại, Thẩm Ngôn đang đứng đó, cách nàng vài bước chân.

Nam nhân mặc quan phục màu xanh sẫm, thân hình cao gầy, khí chất thanh nhã. Gương mặt hắn tuấn tú, nhìn qua hệt như một quân tử ôn nhu như ngọc.

​Nhưng Tô Diệp biết rằng nam nhân này chính là một kẻ đáng sợ. Hắn quá giỏi trong việc che giấu tâm cơ đằng sau vẻ ngoài thanh cao ấy. 

Chính hắn là kẻ đã ngụy tạo chứng cứ phản quốc của Tô gia ở kiếp trước, cũng là một trong những người đã đẩy nàng xuống vực sâu địa ngục.

​Tô Diệp hơi cúi người hành lễ, tư thái mềm mỏng:

​“Thừa tướng đại nhân.”

​Thẩm Ngôn nhìn nàng bằng ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ, không để lộ một tia cảm xúc nào.

​“Hôm yến tiệc đầu xuân, Tô ŧıểυ thư trượt ngã đã khiến Hoàng thượng phải bận lòng không ít nhỉ?”

​Tô Diệp khẽ chớp mắt, hàng mi dài như cánh bướm rung nhẹ:

​“Đại nhân có ý gì, ta chỉ là vô tình trượt chân do tuyết quá trơn mà thôi.”

​“Vô tình?”

​Thẩm Ngôn bật cười, tiếng cười không mang theo chút hơi ấm nào. Hắn chậm rãi bước tới gần nàng hơn.

​“Từ lúc bước vào đại điện, ánh mắt cô luôn liếc nhìn về phía Hoàng thượng, cú ngã đó là vô tình hay cố ý thì chỉ có Tô ŧıểυ thư mới hiểu rõ thôi. Điệu múa kia, sự cố ý lộ ra vẻ yếu đuối kia...”

​Khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp. Không khí trong Tàng Thư Các vốn tĩnh lặng nay bỗng chốc trở nên căng thẳng. 

Nhưng Tô Diệp lại giống như hoàn toàn không cảm nhận được áp lực ấy, nàng nhẹ nhàng nghiêng đầu, đôi mắt hoa đào khẽ nhìn hắn:

​“Vậy theo ý Thừa tướng... ta nên làm thế nào mới đúng đây?”

​Ánh mắt Thẩm Ngôn lập tức lạnh xuống. Hắn vốn ghét nhất kiểu nữ nhân dùng tâm cơ để đạt được mục đích, nhất là kẻ có ý đồ tiếp cận vị trí bên cạnh Hoàng đế. Bởi vì trong lòng hắn, người duy nhất có thể đứng bên cạnh Tiêu Dực chỉ có thể là Uyển Nhu.

​“Tô ŧıểυ thư.”

Thanh âm hắn vẫn ôn hòa, nhưng từng chữ đều lạnh thấu xương. 

“Nàng là người thông minh, nàng nên biết không phải người nào nàng cũng có thể đụng vào đâu.”

​Tô Diệp nhìn hắn vài giây rồi đột nhiên bật cười, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến người đối diện phải thất thần.

​“Thừa tướng đang nói tới Hoàng thượng? Hay là... đại nhân đang lo lắng cho Bạch Quý phi?”

​Ánh mắt Thẩm Ngôn thoáng chốc trở nên sắc bén như lưỡi dao. Tô Diệp biết mình đã chọc trúng vảy ngược của hắn. Bạch Uyển Nhu chính là điểm yếu duy nhất mà hắn sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ.

​“Tô Diệp!” 

Đây là lần đầu tiên hắn gọi thẳng tên nàng, thanh âm đanh lại đầy đe dọa. 

​Tô Diệp không hề sợ hãi, nàng khẽ cong môi:

​“Ta chỉ tò mò thôi. Tò mò vì sao Thừa tướng đại nhân lại luôn quan tâm đến chuyện riêng của Bạch Quý phi như vậy. Không biết người ngoài nhìn vào, có khi lại tưởng... Thừa tướng mới là phu quân của nàng ta chớ không phải Hoàng thượng.”

​“Cạch!”

​Một tiếng động mạnh vang lên. Thẩm Ngôn đột nhiên mất kiểm soát, hắn siết chặt cổ tay nàng rồi mạnh tay ép nàng lùi sát vào giá sách phía sau. Những cuốn thư tịch trên kệ rung lên bần bật, vài cuốn còn rơi xuống đất.

​Tô Diệp khẽ hít một hơi lạnh vì đau. Tấm lưng mảnh mảnh khảnh của nàng bị ép chặt vào giá gỗ cứng nhắc, lạnh buốt. 

Thẩm Ngôn đứng ngay trước mặt nàng, hơi thở nóng hổi đầy giận dữ phả lên trán nàng. Bàn tay hắn siết cổ tay nàng rất mạnh, tựa như muốn bóp nát xương cốt nàng. Vẻ ôn nhu thường ngày của hắn đã biến mất, giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo đến tột cùng.

​“Đừng bao giờ động vào người không nên đụng vào.”

Hắn gằn giọng, từng chữ mang theo áp lực nặng nề khiến người khác phải run sợ.

​Tô Diệp ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang nổi sóng của hắn. Hắn vốn định dùng quyền uy để dọa nàng, nhưng không hiểu sao, khi nhìn thấy đôi mắt long lanh của nàng và cổ tay trắng ngần bị mình siết đến đỏ ửng, tim hắn lại vô thức lạc đi một nhịp.

​Hệ thống: [Thẩm Ngôn nhịp tim: 102 bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: -50 → -43]

​Nàng khẽ nhếch môi. Loại người lý trí và cực đoan như Thẩm Ngôn, một khi đã bị lay động, sự sụp đổ sẽ diễn ra nhanh hơn bất kỳ ai.

​“Thừa tướng đại nhân... người đang tức giận, hay là đang sợ hãi điều gì?”

​Ánh mắt Thẩm Ngôn càng thêm băng giá. Hắn nhận ra mình đã thất thố trước mặt một nữ nhân mà mình luôn khinh miệt. Cảm giác này khiến hắn vô cùng khó chịu.

​“Đau...”

Tô Diệp chỉ thốt ra một chữ rất nhẹ, âm thanh mang theo chút nức nở nghẹn ngào.

​Đầu ngón tay Thẩm Ngôn vô thức buông lỏng vài phần. Chính khoảnh khắc ấy, hắn chợt bừng tỉnh. Hắn buông tay nàng ra, lùi lại một bước, nhanh chóng thu hồi vẻ mặt giận dữ, trở lại dáng vẻ vị quan thanh cao, lãnh đạm như cũ.

​“Tô ŧıểυ thư, ta khuyên cô nên an phận một chút. Nếu không, cái giá phải trả sẽ vượt xa những gì cô có thể gánh vác nổi.”

​Dứt lời, hắn phất tay áo, xoay người rời đi không chút do dự. 

Không gian Tàng Thư Các nhanh chóng được trả lại sự yên tĩnh vốn có. Chỉ còn lại Tô Diệp đứng bên giá sách. Nàng chậm rãi đưa tay lên xoa cổ tay đã in hằn dấu tay đỏ rực của hắn, rồi khẽ thì thầm:

​“Thẩm Ngôn!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương