Đêm đầu xuân, phủ Tướng quân chìm trong một bầu không khí trầm mặc đến đáng sợ.
Gió lạnh thổi qua những rặng cây trong sân, cuốn theo vài chiếc lá rụng, càng làm tăng thêm vẻ thê lương.
Ban ngày, một đạo thánh chỉ từ hoàng cung truyền xuống đã phá vỡ sự bình yên của phủ Tướng quân: “Tô gia đích nữ Tô Diệp dung mạo đoan trang, dịu dàng hiền thục, nay được sắc phong làm Tô Quý nhân, ba ngày sau tiến cung.”
Trong thư phòng, ngọn nến đã cháy lụi một nửa. Tô Diệp đứng lặng yên bên cửa sổ, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định.
"Cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Thân ảnh cao lớn nhưng có phần mệt mỏi của Tô tướng quân bước vào. Ông nhìn đứa con gái bảo bối của mình, ánh mắt tràn ngập sự bất lực và xót xa.
Phụ mẫu nàng không muốn nàng bị cuốn vào vòng xoáy hậu cung. Mẫu thân nàng từ chiều đến giờ đã khóc đến ngất đi, còn cha nàng - một vị tướng quân từng vào sinh ra tử trên chiến trường, lúc này trông như già đi mười tuổi.
Tô tướng quân chậm rãi đi tới bên cạnh Tô Diệp, thở dài một tiếng rồi trầm giọng hỏi: "Diệp Nhi, con và Vương gia Tiêu Hoán..."
Đối mặt với ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy tình thương của phụ thân, Tô Diệp cụp mi mắt, cố ý làm ra vẻ đau khổ, khẽ gật đầu.
Nói đoạn, ông đặt tay lên vai nàng, giọng nói bỗng hạ thấp xuống đầy vẻ lo âu: "Chốn thâm cung ấy như một đầm lầy ăn thịt người. Hiện tại trong cung, Bạch Quý phi đang là sủng phi, gia thế lại hiển hách. Con vào đó, ngàn vạn lần phải thu liễm bản thân, đi đứng nói năng đều phải cẩn trọng. Hơn nữa..."
Tô tướng quân dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia bất lực khó giấu: "Binh quyền trong tay ta quá lớn, Hoàng đế từ lâu đã sinh lòng nghi kị Tô gia chúng ta. Đạo thánh chỉ này, danh nghĩa là ân sủng, nhưng thực chất là muốn biến con thành con tin để kiềm chế ta. Cha vốn chỉ mong con có thể gả vào một gia đình bình thường, sống một đời an ổn, bình dị, nào ngờ..."
Nói đến đây, vị tướng quân kiên cường ấy cũng không kìm được mà đỏ hoe mắt. Ông vỗ nhẹ vai con gái rồi quay người bước ra ngoài, bóng lưng như còng xuống vì gánh nặng gia tộc.
Sau khi Tô tướng quân bước ra khỏi phòng, Tô Diệp ngồi sụp xuống ghế, giả vờ như một thiếu nữ đang chịu đả kích lớn, nước mắt khẽ lăn dài trên má.
Hàng mi dài của nàng khẽ run lên, che giấu đi tia sắc lạnh và kiên định vừa xẹt qua nơi đáy mắt. Nàng chậm rãi giơ tay lên, khẽ chạm vào vệt nước mắt còn ấm nóng trên gò má mình.
Giọt nước mắt này, ban đầu vốn chỉ là một màn kịch diễn sâu để che mắt phụ thân, để phù hợp với thiết lập của một "thiếu nữ chịu đả kích lớn" sau khi nhận thánh chỉ.
Thế nhưng, khi nhớ lại đôi bàn tay run rẩy, ánh mắt đỏ hoe bất lực của Tô tướng quân, cùng tiếng khóc nghẹn ngào đến ngất đi của mẫu thân từ chiều đến giờ, trong lòng Tô Diệp bỗng dâng lên một cảm xúc chua xót chân thật.
Sự hy sinh, lo lắng và tình yêu vô điều kiện mà phụ mẫu dành cho nàng đã chạm đến góc mềm mại nhất trong trái tim lạnh giá của một kẻ làm nhiệm vụ như nàng.
Nàng đứng dậy, đi từng bước chậm rãi trở lại bên cửa sổ, nhìn về phía bóng tối mịt mù nơi hoàng cung xa xôi kia, bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại.
Tô Diệp tự nhủ thầm trong lòng, ánh mắt dần trở nên sắc bén.
"Ta tuyệt đối sẽ không để kết cục thê thảm kia xảy ra một lần nữa. Tô gia sẽ không sụp đổ, phụ mẫu sẽ không sao."
Chốn thâm cung kia có là đầm lầy ăn thịt người thì đã sao? Bạch Quý phi độc sủng, Hoàng đế có nghi kỵ ta sâu sắc thì đã thế nào?
Nàng tiến cung lần này không phải để làm một quân cờ chịu người ȶᏂασ túng, mà là để trở thành kẻ lật đổ cả bàn cờ này.
"Bịch."
Một tiếng động trầm đục cực nhỏ vang lên từ phía cửa phòng khiến Tô Diệp cảnh giác liếc mắt nhìn sang. Tì nữ thân cận đang đứng hầu hạ ở đó bỗng nhiên đổ sụp xuống đất, hoàn toàn bất tỉnh nhân sự.
Ngay sau đó, từ trong bóng tối, một bóng đen cao lớn chớp mắt đã lách vào phòng, khóa chặt cửa lại. Kẻ đó vận y phục dạ hành, mang theo một luồng khí lạnh của ban đêm. Hắn chậm rãi cởi chiếc khăn che mặt xuống, lộ ra ngũ quan góc cạnh như điêu khắc cùng đôi mắt sâu thẳm đang cuộn trào bão tố.
"Vương gia? Ngài sao lại đến giờ này." Tô Diệp kinh hãi, vội vàng lau nước mắt, hạ thấp giọng.
Tiêu Hoán không nói không rằng, sải bước dài tiến lại phía nàng. Khí chất vương giả của hắn như một tấm lưới bủa vây lấy nàng, khiến không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại.
Ngón tay thon dài, lạnh lẽo như ngọc thạch của hắn khẽ nâng cằm nàng lên, bắt nàng phải đối diện với hắn.
"Sợ cái gì? Bổn vương tới đây để dạy nàng." Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, vang lên bên tai nàng như lời nỉ non của ác ma.
"Dạy nàng cách làm sao để sinh tồn trong hậu cung của hoàng huynh ta và... cách để khiến một nam nhân si mê nàng đến điên cuồng."