Nói xong, bàn tay hắn rời khỏi cằm nàng, ngón tay trượt dần xuống cổ áo nàng.
Tiêu Hoán áp sát từ phía sau, một tay siết nhẹ eo Tô Diệp, kéo sát cơ thể nàng vào lồng ngực vững chãi của hắn, tay còn lại luồn vào mái tóc óng mượt của nàng, bắt nàng ngửa cổ ra sau.
Khoảng cách gần đến mức Tô Diệp có thể ngửi thấy mùi trầm hương lạnh lẽo trộn lẫn với mùi sương đêm trên y phục của hắn.
"Hoàng huynh của ta là kẻ đa nghi, nhưng lại cực kỳ ham thích những người tinh tế, biết lạt mềm buộc chặt. Nàng vào cung, tuyệt đối không được quá chủ động dâng hiến. Phải giống như lúc này..."
Ngón tay cái của Tiêu Hoán khẽ miết lên cánh môi mềm mại của nàng, lực đạo vừa phải nhưng đủ khiến môi nàng hé mở.
Hắn cúi đầu, môi gần như chạm vào vành tai nhạy cảm của nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nàng:
"Khi hắn nhìn nàng, nàng phải nhìn lại hắn bằng ánh mắt này, nửa như mời gọi, nửa như cự tuyệt. Và khi hắn muốn có được nàng..."
Lời còn chưa dứt, Tiêu Hoán đã xoay mạnh người nàng lại, ép chặt nàng vào cạnh bàn trang điểm. Hắn cúi người, nụ hôn thình lình giáng xuống môi nàng.
Đây không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là sự cắn mυ"ŧ đầy tính thuần hóa và khẳng định chủ quyền.
Hắn ngậm lấy bờ môi dưới của nàng, dùng lực mạnh như muốn hút cạn dưỡng khí của nàng, hắn cạy mở hàm răng đang khép chặt của nàng, đầu lưỡi tham lam chui vào càn quét mật ngọt bên trong khoang miệng nàng.
Tô Diệp vô thức thốt lên một tiếng rêи ɾỉ nghẹn ngào, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy bờ vai rộng của hắn để tìm điểm tựa.
Nhưng Tiêu Hoán bỗng dừng lại, dứt ra liền khỏi môi nàng. Sợi chỉ bạc mờ ám kéo dài rồi đứt đoạn giữa môi hai người. Ánh mắt hắn tối sầm, đầy vẻ tàn nhẫn và kiềm chế:
"Nàng không được trốn tránh. Phải hùa theo, nhưng phải tỏ ra rụt rè. Dùng chiếc lưỡi của nàng khẽ quấn lấy lưỡi ta, sau đó lại lùi bước. Giống như thế này..."
Hắn lại cúi xuống, lần này nụ hôn chậm rãi và dày vò hơn. Hắn dùng đầu lưỡi khẽ liếʍ qua đôi môi sưng đỏ của nàng, dụ dỗ nàng mở miệng, rồi quấn quýt lấy chiếc lưỡi nhỏ của nàng, ép nàng phải đáp lại nhịp điệu của hắn. Sự đụng chạm nóng bỏng khiến đầu óc Tô Diệp choáng váng, cả người mềm nhũn.
Tiếp đó, bàn tay của Tiêu Hoán bắt đầu không an phận. Hắn dứt khoát giật phăng dải lụa buộc eo của nàng, khiến lớp trung y mỏng manh bung ra, để lộ bờ vai thon thả và chiếc yếm lụa trắng mỏng manh bên trong.
Lòng bàn tay to thô ráp của hắn luồn thẳng vào trong, sờ vào làn da mịn màng như mỡ đông của nàng, vuốt ve dọc theo sống lưng mềm mại, rồi dừng lại ở thắt lưng thon gọn, siết mạnh eo nàng như muốn khảm nàng vào xương tủy của mình.
"Ưm..." Tô Diệp run rẩy, ngực phập phồng, trong mắt hiện lên tầng sương mờ đầy vẻ chịu đựng và uất ức. Chính phản ứng này của nàng càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ hắn.
Bàn tay hắn từ phía sau trượt dần lên phía trước, ngón tay thon dài lướt qua chiếc cổ trắng ngần, dừng lại ở xương quai xanh tinh xảo rồi khẽ vuốt ve.
Tiêu Hoán cúi đầu, hôn dọc theo da thịt đang run rẩy, châm ngòi cho một ngọn lửa tình âm ỉ. Toàn thân Tô Diệp run lên bần bật, hơi thở dồn dập.
"Khi nam nhân chạm vào nàng, tiếng rêи ɾỉ khẽ khàng chính là thứ vũ khí tối thượng. Đừng kiềm chế, hãy để hắn nghe thấy sự yếu đuối của nàng."
Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ mê muội nhưng ánh mắt lại tỉnh táo đến đáng sợ.
Hắn bế xốc nàng lên, sải bước đến chiếc giường lớn giăng màn lụa, đè thân hình vạm vỡ của mình hoàn toàn bao phủ lấy nàng. Lớp xiêm y của cả hai ma sát vào nhau, tạo nên những âm thanh sột soạt đầy ám muội trong không gian tối.
Tiêu Hoán giữ chặt hai tay nàng đỉnh đầu, tay kia chậm rãi vén lên lớp váy lụa, chạm vào làn da đùi non mềm mại, trơn láng của nàng. Sự mát lạnh của bàn tay hắn đối lập hoàn toàn với hơi nóng đang bốc lên trên cơ thể Tô Diệp.
Hắn dẫn dắt nàng, từng chút một, đi qua những cung bậc nhạy cảm nhất của một nữ nhân.
Ngón tay hắn di chuyển đầy ma mị, khơi gợi những bản năng sâu kín nhất, khiến Tô Diệp không thể không cong người, bật ra những tiếng khóc nấc nghẹn ngào.
Cả căn phòng ngập tràn hương vị tình ái nồng đậm, hơi thở hai người hòa quyện làm một. Nàng giống như một con thuyền nhỏ chao đảo giữa cơn bão táp do chính hắn tạo ra, hoàn toàn bất lực và chỉ biết chịu trận.
Khi ngọn lửa ái muội dâng cao đến đỉnh điểm, khi cơ thể hai người đã dán chặt không còn một kẽ hở, Tiêu Hoán bỗng khựng lại.
Hắn ghì chặt lấy eo nàng, các khớp ngón tay gồng lên đến trắng bệch, nhưng tuyệt đối không tiến thêm bước cuối cùng.
Hắn là một kẻ lý trí đến đáng sợ. Thân thể của nàng phải giữ lại sự trong trắng để dâng cho Hoàng đế, có như vậy quân cờ này mới phát huy tối đa tác dụng trên bàn cờ chính trị.
Sự chiếm đoạt hoàn toàn về thể xác phải được nhường lại cho Hoàng đế, để làm quân cờ cho dã tâm của hắn.
Tiêu Hoán vùi đầu vào hõm cổ nàng, thở dốc nặng nề. Hương thơm thiếu nữ vây lấy khứu giác hắn khiến hắn phải dùng hết mười phần tự chủ mới có thể dừng lại được.
Hắn ngồi dậy, lạnh lùng kéo lại tấm chăn che đi cơ thể đang run rẩy của nàng, gương mặt dường như đã khôi phục lại vẻ băng lãnh thường ngày:
"Nhớ kỹ cảm giác ngày hôm nay. Ở bên cạnh hắn, nàng có thể khóc, có thể làm nũng, nhưng tâm của nàng... phải là của bổn vương. Hiểu chưa?"
Trong đầu Tô Diệp, âm thanh hệ thống vang lên dồn dập sau một hồi im lặng:
Hệ thống: [Tiêu Hoán nhịp tim: 145 bpm. du͙© vọиɠ kiểm soát đạt đỉnh!]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 20 → 50. Cảnh báo: Mục tiêu có tính chiếm hữu cực cao, độ nguy hiểm tăng.]
Nhìn điểm số thiện cảm tăng mạnh nhờ vào màn kịch "phục tùng" này, Tô Diệp cụp mi mắt che đi tia giễu cợt. Nàng khẽ gật đầu, giọng run rẩy đầy vẻ si tình: "Diệp Nhi... hiểu rõ."
Tiêu Hoán hài lòng cười khẽ. Hắn chỉnh lại y phục chỉ có vài nếp nhăn của mình, sau đó thân hình khẽ động, một lần nữa biến mất vào màn đêm lạnh lẽo qua khung cửa sổ.
Cánh cửa khép lại, trả lại căn phòng sự yên tĩnh đến rợn người.
Tô Diệp đứng một mình trong phòng, đưa tay quẹt ngang khóe môi còn hơi sưng đỏ, vẻ yếu đuối, nhút nhát trên mặt nàng biến mất sạch sẽ, thay vào đó là sự lạnh nhạt thờ ơ. Nàng nhìn ra cửa sổ, khóe môi từ từ cong lên.