Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 10: Sủng phi

Trước Sau

break

​Sau khi nhận thánh chỉ, phủ Tướng quân vắng bóng một Tô ŧıểυ thư, còn chốn thâm cung lại có thêm một Tô Quý nhân. 

Tô Diệp chuyển vào Cung Dao Hoa, một cung điện nằm ở góc phía Tây Nam hậu cung, tuy không quá hoang phế nhưng lại hẻo lánh, tĩnh mịch. 

Tính đến nay, Tô Diệp tiến cung đã tròn năm ngày.

​Năm ngày qua, đối với một Quý nhân vừa nhập cung mà nói, chính là khoảng thời gian định đoạt vận mệnh. 

Những cứ ngỡ nàng là đích nữ của Tô tướng quân nắm giữ binh quyền, dung mạo lại thuộc hàng khuynh quốc khuynh thành, nàng sẽ được Hoàng thượng sủng ái, thị tẩm ngay. 

Thế nhưng, suốt năm đêm liên tiếp, kiệu phượng của hoàng cung không hề ghé qua Cung Dao Hoa một lần nào. 

Kính Sự Phòng mỗi tối đều truyền ra một tin tức giống nhau: Hoàng thượng lại lật bảng tên của Bạch Quý phi, ngự giá thẳng tiến đến Cung Trường Ninh.

​Tin tức này vừa truyền ra, tin đồn đã râm ran khắp các ngõ ngách hậu cung. 

Tại Ngự Hoa Viên, tiếng cười đùa, bàn tán của các phi tần chưa bao giờ dứt.

​"Ta cứ tưởng Tô gia đích nữ có bản lĩnh gì lớn lắm, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi. Năm ngày rồi, đến một cái bóng của Hoàng thượng cũng chẳng thấy đâu." 

Thục Tài nhân khẽ lay động chiếc quạt lụa, giọng điệu đầy vẻ châm chọc.

​"Ngươi thì biết cái gì? Nghĩ sao nàng ta mà đòi so sánh với Bạch Quý phi nương nương?" 

Một vị Quý nhân khác che miệng cười nhạt, ánh mắt lướt về phía Cung Dao Hoa đầy khinh miệt.

"Hoàng thượng đối với Quý phi nương nương là chân tình sâu đậm. Ba năm qua, hậu cung có bao nhiêu người mới tiến cung, nhưng có ai lay chuyển được địa vị của nương nương đâu? Tô Diệp kia có đẹp đến mấy, trong mắt Hoàng thượng cũng chỉ là một quân cờ chính trị, là cái gai mà ngài ấy muốn nhổ bỏ mà thôi."

​Hậu cung chính là như vậy, kẻ giẫm người đạp, gió chiều nào theo chiều nấy. Ban đầu, khi thánh chỉ ban xuống cho Tô gia, không ít người đã chuẩn bị sẵn quà cáp để bợ đỡ Tô Quý nhân mới vào cung này. 

Nhưng giờ đây, thấy nàng thất sủng ngay từ những ngày đầu, bọn họ liền quay ngoắt thái độ, xem nàng như một trò cười để châm chọc không hơn không kém.

​Trong khi cả hậu cung đang sôi sục bàn tán, thì tại Cung Trường Ninh, bầu không khí lại tràn ngập sự ám muội và sủng ái độc tôn.

​Ánh nến trong tẩm điện của Bạch Uyển Nhu được thắp sáng trưng, hương long diên thoang thoảng quyện cùng mùi phấn hoa ngào ngạt lan tỏa khắp phòng. 

Tiêu Dực ngồi trên giường, vạt áo long bào màu đen hơi phanh ra, để lộ lồng ngực vững chãi. 

Bạch Uyển Nhu mặc một chiếc váy lụa mỏng màu hồng cánh sen, mềm mại tựa cằm lên ngực hắn, đôi mắt ngập nước ngước nhìn người đàn ông quyền lực nhất thiên hạ. 

Nàng ta không hề nói lời ghen tuông hay tranh sủng, mà khẽ thở dài, giọng nói dịu dàng, chu đáo chuẩn một đóa bạch liên hoa hiểu chuyện:

​"Tam lang, mấy ngày nay chàng đều ở chỗ thần thiếp, nếu không đi thăm Tô Quý nhân mới tiến cung, e rằng… thần thiếp không muốn vì mình mà khiến chàng và Tô tướng quân sinh lòng cách biệt."

​Tiêu Dực nghe vậy, trái tim liền mềm nhũn. Hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng ta, kéo lên môi hôn nhẹ từng ngón tay, ánh mắt nhìn nàng ta tràn ngập sự dung túng và yêu thương: 

"Nhu Nhu của ta lúc nào cũng chu đáo, chịu nhiều ủy khuất như vậy vẫn chỉ nghĩ cho trẫm. Nhắc đến nàng ta làm gì? Trẫm chỉ muốn ở bên nàng."

​Bạch Uyển Nhu khẽ mỉm cười e ấp, rúc sâu vào lồng ngực hắn, thổi một hơi thở nóng hổi: "Thần thiếp không ủy khuất, chỉ cần được ở bên Tam lang, bảo thần thiếp làm gì cũng được. Chỉ là Tô Quý nhân thanh xuân phơi phới, thần thiếp sợ chàng sẽ quên Nhu Nhu..."

​"Mỹ nhân ở thế gian này có rất nhiều." Tiêu Dực trầm giọng, ngón tay luồn vào mái tóc dài của nàng ta, kéo gần khoảng cách giữa hai người. 

"Nhưng Nhu Nhu của trẫm thì chỉ có một. Những kẻ khác, bất quá chỉ là quân cờ để cân bằng triều chính.”

​Hắn xoay người ép Bạch Uyển Nhu xuống nệm gấm.

Bạch Uyển Nhu ngoan ngoãn vòng tay qua cổ hắn, chủ động dâng lên nụ hôn nồng nhiệt. 

Tiêu Dực cũng đáp lại mạnh mẽ, tẩm điện vang lên tiếng thở dốc ái muội. Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi nhìn bờ vai gầy trượt dưới lớp áo lụa của Bạch Uyển Nhu, trong đầu Tiêu Dực bỗng nhiên thoáng hiện lên một hình ảnh khác.

​Đó là đêm yến tiệc lộng lẫy, Tô Diệp bất cẩn trượt chân ngã, chính tay hắn đã đưa ra đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh ấy. Cảm giác mềm mại, lành lạnh cùng mùi hương thanh khiết trên người nàng lúc đó đột ngột lướt qua tâm trí hắn.

Hắn thoáng khựng lại một nhịp, nhưng tia gợn sóng ấy nhanh chóng bị hắn đè nén xuống ngay lập tức. 

Hắn tự nhủ bản thân làm vậy hoàn toàn có mục đích. Giữ Tô Diệp ở cung Dao Hoa không thèm ngó ngàng tới, một mặt là để kiềm chế, mài mòn nhuệ khí của Tô gia, mặt khác chính là muốn xem thử phản ứng của Tiêu Hoán.

Hắn muốn biết vị hoàng đệ nắm quyền khuynh thiên hạ kia liệu có vì đích nữ Tô gia mà lộ ra sơ hở nào hay không.

​Người hắn yêu sâu đậm, người duy nhất hắn có thể buông bỏ phòng bị vẫn luôn là Nhu Nhu của hắn.

​Để xua tan sự dao động kỳ lạ vừa rồi, Tiêu Dực cúi đầu, nụ hôn rơi xuống mạnh mẽ và cuồng nhiệt hơn như để xóa nhòa bóng hình vừa hiện lên trong tâm trí. 

Trong vòng tay hắn, khóe môi Bạch Uyển Nhu khẽ cong lên một nụ cười đắc thắng. 

Nàng ta cảm nhận được sự nồng nhiệt đột ngột này của Hoàng đế, thầm nghĩ vị trí độc sủng này của mình trong lòng hắn quả nhiên không một ai có thể làm lung lay.

____________

​Cùng lúc đó, tại vương phủ ngoài hoàng thành. Vương gia Tiêu Hoán đang đứng dưới rặng trúc ngắm vầng trăng khuyết. Ánh trăng mờ ảo hắt lên dung nhan góc cạnh, lạnh lùng của vị vương gia.

​Thuộc hạ thân tín lặng lẽ tiến lên, thấp giọng báo cáo tình hình trong cung: 

"Vương gia, Tô Quý nhân tiến cung đã năm ngày, nhưng Hoàng đế mỗi đêm đều lưu lại Cung Trường Ninh, chưa từng lật bảng tên của Tô Quý nhân."

​Nghe thấy thế, bàn tay Tiêu Hoán đang xoay vần chiếc nhẫn ngọc bích bỗng nhiên siết chặt lại. 

Một cảm giác nhẹ nhõm vô hình dâng lên trong lồng ngực hắn, khiến hô hấp của hắn vốn dĩ đè nén suốt mấy ngày qua bỗng trở nên thông suốt. 

Nàng chưa bị thị tẩm. Nàng vẫn chưa thuộc về nam nhân khác. Dù biết việc nàng tiến cung là một nước cờ, nhưng sâu trong lòng, hắn vẫn không cách nào chấp nhận việc nàng hầu hạ dưới thân hoàng huynh của mình. 

Nghĩ đến việc đôi môi ấy, làn da ấy phải thuộc về Tiêu Dực, một ngọn lửa ghen tuông vô danh lại bùng lên thiêu đốt tâm can hắn.

​Nhận ra sự dao động mãnh liệt này trong góc khuất tâm hồn mình, Tiêu Hoán bỗng bật cười tự giễu.

Hắn tự hỏi từ bao giờ một kẻ máu lạnh, chỉ biết đến quyền lực như hắn lại bị một nữ nhân làm ảnh hưởng đến tâm trí nhiều như vậy?

​Cùng lúc đó, tại cung Dao Hoa xa xôi, thanh âm hệ thống bất ngờ vang lên bên tai Tô Diệp, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng về thế cục:

​Hệ thống: [Thông báo: Tiêu Hoán phát sinh dao động cảm xúc kịch liệt. Điểm thiện cảm: 50 → 70]

Hệ thống: [Cảnh báo: Nam chính đang cố gắng dùng lý trí áp chế tình cảm. Điểm thiện cảm: 70 → 50]

​Tô Diệp nghe tiếng thông báo thì khẽ nhướn mày, nụ cười trên môi càng thêm phần thâm sâu. 

Trò chơi này càng ngày càng thú vị rồi.

Sự kìm nén của Tiêu Hoán chỉ càng chứng minh vị Vương gia này đã bắt đầu lún sâu vào vũng lầy mà nàng giăng ra rồi. 

Việc điểm số tăng lên rồi lại tụt xuống đúng bằng mức cũ cho thấy hắn đang đấu tranh rất dữ dội để giữ cái đầu lạnh.

Nhưng một khi vết nứt đã xuất hiện, ngày sụp đổ của bức tường lý trí đó sẽ không còn xa.

​Ngoài vương phủ, Tiêu Hoán phất tay cho thuộc hạ lui xuống. Hắn đứng cô độc dưới bóng trúc, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía tường thành nguy nga, thâm nghiêm trong bóng tối sâu thẳm.

Sâu trong đôi mắt đen thẫm như mực ấy, một loại khát vọng điên cuồng, chiếm hữu đang âm thầm dâng lên và bám rễ.

​Hắn muốn có được thiên hạ này và hắn cũng muốn đem nữ nhân đang ở trong thâm cung kia trở lại bên cạnh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương