Trong khi Cung Trường Ninh đang chìm trong màn ân ái nồng nàn, thì tại Cung Dao Hoa, không gian lại yên bình đến kỳ lạ.
Trái ngược hoàn toàn với những lời đồn đại về một Tô Quý nhân đang "lấy nước mắt rửa mặt" vì thất sủng, Tô Diệp lúc này lại đang cực kỳ an nhàn.
Nàng mặc một bộ y phục bằng lụa đơn giản, tóc chỉ búi lỏng bằng một chiếc trâm ngọc, thong thả ngồi bên bàn đá ngoài hiên, tự tay pha một bình trà hoa cúc.
Dưới ánh trăng thanh mát, dung nhan không chút phấn son của nàng càng thêm phần thoát tục. Thần thái của nàng bình thản, ung dung, tựa như những lời đàm tiếu ngoài kia hoàn toàn là chuyện của một thế giới khác.
ŧıểυ Liên, tỳ nữ thân cận mang theo từ phủ tướng quân đứng bên cạnh, gương mặt không giấu nổi vẻ lo lắng và bất bình:
"Quý nhân, Người xem thái độ của đám phi tần ngoài kia kìa! Hôm nay lúc nô tỳ đi ngang qua Ngự Uyển, bọn họ còn cố tình nói lớn tiếng để nô tỳ nghe thấy, lời lẽ thật sự quá đáng... đã qua năm ngày rồi mà Người chưa được thị tẩm, cứ như vậy thì Người làm sao đứng vững trong cung được?"
Tô Diệp khẽ mỉm cười, nâng chén trà lên, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi khẽ nhấp một ngụm. Thanh âm của nàng trong trẻo, mang theo sự thấu hiểu:
"ŧıểυ Liên, chớ có nôn nóng. Hoàng thượng không đến, đối với chúng ta thực ra lại là chuyện tốt. Càng là lúc này, chúng ta càng phải bình tĩnh."
"Nhưng mà..." ŧıểυ Liên dậm chân, định nói thêm gì đó nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của chủ tử, nàng đành im lặng nuốt những lời định nói vào trong.
Tô Diệp đặt chén trà xuống, đáy mắt hiện lên một tia tính toán. Nàng biết rõ Tiêu Dực đang nghĩ gì. Hắn là một vị Hoàng đế đa nghi, lại mang lòng đề phòng cực lớn với binh quyền của Tô gia.
Năm ngày qua hắn không đến, một là sủng ái Bạch Uyển Nhu nhằm cho mọi người biết người hắn yêu nhất vẫn là Bạch Uyển Nhu, dù ai cũng không thay thế được nàng ta, hai là muốn xem thử phản ứng của nàng. Nếu nàng lập tức nổi loạn, khóc lóc hay tìm cách quyến rũ hắn, hắn sẽ càng khinh bỉ nàng hơn.
Sự bình lặng này của nàng, chính là đòn tâm lý đầu tiên. Hắn muốn thấy nàng thảm hại, nhưng rất tiếc nàng lại không như hắn mong muốn.
Sự tò mò và nghi kỵ của một hoàng đế sẽ đẩy hắn tự động tìm đến đây.
Ngay lúc này, thanh âm máy móc của hệ thống bỗng vang lên trong đầu nàng:
Hệ thống: [Thông báo: Nam chính Tiêu Dực vừa vô thức dao động ký ức về ký chủ. Điểm thiện cảm: 10 → 15]
Tô Diệp nhướn mày, trong lòng thầm cười lạnh: "Ồ, xem ra vị hoàng đế bệ hạ kia đang ở bên bạch liên hoa của mình mà tâm trí vẫn không yên phận nhỉ?"
Nàng khẽ liếc mắt về phía tán cây cổ thụ rậm rạp ở góc tường Cung Dao Hoa, nụ cười trên môi càng thêm phần sâu xa.
Nàng thừa biết từ ngày đầu tiên bước vào tẩm cung này, xung quanh đã có bóng dáng của ám vệ do Hoàng đế phái tới giám sát. Từng cử chỉ, lời nói của nàng đều sẽ được bẩm báo không sót một chữ đến tai hắn.
_______
Tại Ngự Thư Phòng, ánh nến lung linh hắt bóng hình cao lớn của Tiêu Dực lên bức bình phong bằng lụa. Hắn lười biếng tựa lưng vào ghế rồng, trên tay cầm tấu chương nhưng tâm trí rõ ràng không đặt vào những dòng chữ trên đó.
Đứng trước long án là một ảnh vệ thân tín mặc hắc y, đang cung kính quỳ một gối, thấp giọng báo cáo.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, năm ngày qua Tô quý nhân ở Cung Dao Hoa không hề ra khỏi cửa nửa bước. Nàng ấy hằng ngày chỉ đọc sách, đánh cờ, buổi tối thì tự tay pha trà ngắm trăng. Ngay cả khi các nô tỳ bên cạnh bất bình thay, nàng ấy vẫn khuyên nhủ bọn họ bình tĩnh, thái độ vô cùng ung dung, hoàn toàn không có nửa điểm oán hận hay sầu não vì bị ghẻ lạnh."
Nghe xong lời báo cáo, Tiêu Dực khẽ khựng lại, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại đầy nguy hiểm. Hắn đặt mạnh tấu chương xuống bàn, phát ra một tiếng động trầm đục trong không gian yên tĩnh.
"Bình thản ngắm trăng pha trà sao?" Khóe môi Tiêu Dực nhếch lên một đường cong lạnh lùng, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên một tia thích thú.
Hắn vốn tưởng rằng, đích nữ Tô gia được nuông chiều từ bé, một khi bị vị hoàng đế như hắn ném vào góc hậu cung lạnh lẽo suốt năm ngày đêm thì sẽ lập tức hoảng loạn, không khóc lóc cầu xin thì cũng sẽ tìm mọi cách dùng thế lực của phủ Tướng quân để gây áp lực lên hắn. Thậm chí, hắn còn hoài nghi nàng ta chính là một quân bài do Vương gia Tiêu Hoán, vị hoàng đệ của hắn cài cắm vào hậu cung của hắn.
Trước đây, Tiêu Hoán đã từng tìm cách đưa không ít nữ tử đến bên cạnh hắn. Những nữ nhân đó kẻ thì tỏ ra thông minh, người thì cố làm ra vẻ nhu mì yếu đuối, nhưng tất cả đều chung một kết cục: bị Tiêu Dực nhìn thấu tâm can và thẳng tay vứt bỏ như những quân cờ rác rưởi.
"Tô Diệp... ngươi tốt nhất là đừng làm trẫm thất vọng."
Tiêu Dực lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu đều đặn. Hắn đột nhiên cảm thấy, trò chơi quyền lực này bắt đầu trở nên thú vị rồi.
Hắn mong rằng nàng sẽ là một quân cờ đặc biệt và thú vị hơn tất cả những quân cờ mà Tiêu Hoán từng cài vào trước đây.
Nếu nàng đã muốn dùng sự im lặng để thu hút sự chú ý của hắn, vậy thì hắn sẽ tương kế tựu kế, cho nàng một cơ hội để lột bỏ mặt nạ.
Tiêu Dực trầm giọng hướng về phía tổng quản thái giám đang khúm núm đứng ở cửa điện, dứt khoát hạ chỉ:
"Truyền chỉ thị của trẫm tới Kính Sự Phòng. Tối nay, lật thẻ bài của Tô Quý nhân ở Cung Dao Hoa.”
"Nô tài tuân chỉ!"
Tổng quản thái giám vội vàng ghi nhớ, trong lòng không khỏi kinh hãi. Những ngày qua Bạch Quý phi độc sủng, ai Cung nghĩ Tô Quý nhân đã thất thế, nào ngờ Tô Quý nhân lại lật ngược tình thế chỉ trong một đêm.
Trở lại Cung Dao Hoa, thanh âm máy móc quen thuộc của hệ thống bất ngờ vang lên trong đầu Tô Diệp, cắt đứt sự tĩnh mịch của màn đêm:
Hệ thống: [Thông báo: Nam chính Tiêu Dực phát sinh chuyển biến tâm lý kịch liệt, lòng hiếu kỳ đạt đỉnh. Điểm thiện cảm: 15 → 25]
Hệ thống: [Thông báo khẩn: Kính Sự Phòng đang chuẩn bị tới truyền chỉ thị, Hoàng thượng đã quyết định lật thẻ bài của ký chủ vào tối mai!]
Nghe tiếng thông báo, Tô Diệp chậm rãi đặt chén trà cúc đã nguội xuống bàn đá. Ánh trăng hắt lên đôi mắt đào hoa của nàng, tạo nên một tia sáng vừa huyền bí vừa sắc lạnh. Khóe môi nàng khẽ cong lên thành một nụ cười đầy vẻ thỏa mãn và nắm chắc phần thắng.
Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn trùng khớp với từng bước đi trong kế hoạch của nàng. Sự tò mò của một bậc đế vương chính là thứ vũ khí chí mạng nhất, một khi đã khiến hắn phải suy nghĩ và suy đoán về nàng, thì khoảng cách để hắn hoàn toàn sa lưới sẽ không còn xa nữa.
Quân cờ đầu tiên đã hạ xuống và Tiêu Dực đã chính thức tự mình bước vào ván cờ do nàng sắp đặt.