Đêm đã khuya, bóng tối bao trùm lấy Tử Cấm Thành như một tấm màn nhung đen phủ xuống. Bên ngoài, tuyết đầu xuân vẫn lặng lẽ rơi, phủ một lớp trắng xóa lên những mái ngói lưu ly cong vút của Cung Dao Hoa. Gió rít qua các khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng bên trong tẩm điện lại ấm áp đến ngột ngạt bởi hơi nóng từ những lò than cháy đỏ rực.
Tô Diệp ngồi bên bàn trang điểm bằng gỗ. Đúng lúc ấy, trong đầu nàng vang lên tiếng máy móc lạnh băng của hệ thống.
Hệ thống: [Đang giải khóa mảnh ký ức bổ sung của nguyên chủ... Quá trình đồng bộ bắt đầu.]
Một cơn đau nhức nhối đột ngột truyền đến dây thần kinh, ngay sau đó, hàng loạt hình ảnh xa lạ như một cuốn phim cũ tràn vào tâm trí nàng.
Đó là một gian phòng tối tăm, nồng nặc mùi nhang trầm hương. Giữa không gian u tối đầy áp lực ấy, giọng nói trầm thấp, không chút hơi ấm của Tiêu Hoán vang lên đầy nghiêm khắc:
“Mắt phải cong hơn một chút, Uyển Nhu khi cười mắt sẽ nheo lại như trăng khuyết.”
“Không được, bước chân phải nhẹ hơn nữa. Uyển Nhu bước đi như mây bay nước chảy, không nặng nề như ngươi.”
______
Trong ký ức, thiếu nữ Tô Diệp mười bốn tuổi mặc một bộ y phục bằng lụa trắng, run rẩy đứng giữa phòng, cố gắng học từng ánh mắt, từng động tác nhỏ nhất dưới sự chỉ dạy khắc nghiệt của vị Vương gia kia.
Nàng nhìn vào gương, thấy mình dần biến thành một cái xác không hồn, mang lớp vỏ bọc của một nữ nhân khác - kẻ có khí chất giống Bạch Uyển Nhu năm xưa.
Tô Diệp chậm rãi mở mắt ra, hơi thở khẽ run lên. Trong lòng nàng lúc này cuối cùng cũng hiểu rõ toàn bộ bàn cờ chính trị này. Vì sao Tiêu Dực vừa chán ghét nàng lại vừa không nhịn được mà để mắt tới nàng. Vì sao Tiêu Hoán lại dốc lòng dạy dỗ một nữ nhân phủ Tướng quân rồi đẩy vào Cung.
Bởi vì nàng chính là một món đồ mô phỏng hoàn mỹ. Nàng là "phiên bản" thời niên thiếu của Bạch Uyển Nhu mà Tiêu Hoán cố tình tạo ra để đánh vào điểm yếu sâu nhất trong lòng vị hoàng đế đa nghi kia.
Huống chi, Tiêu Hoán thừa biết Hoàng đế tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép vị Hoàng đệ như hắn cưới đích nữ Tô gia.
Một khi thế lực của vương phủ kết hợp với binh quyền của phủ Tướng quân, đó sẽ là mối đe dọa đối với ngai vàng của Tiêu Dực.
Nhưng nếu đưa nàng vào cung, bàn cờ sẽ hoàn toàn đảo lộn. Tiêu Dực yêu sâu đậm Bạch Uyển Nhu, nếu Tiêu Dực đối xử không tốt với nàng, hắn sẽ tự tay làm xa cách mối quan hệ với Tô gia, trực tiếp đẩy phủ Tướng quân ra xa.
Ngược lại, nếu Tiêu Dực không kiềm chế được mà sủng ái nàng, rung động trước cái bóng phản chiếu thời niên thiếu của Bạch Uyển Nhu khi xưa, thì nàng sẽ chính là thanh đao sắc bén nhất, trực tiếp đâm sâu vào tử huyệt của vị hoàng đế đa nghi này.
Tiêu Hoán, quả thật là thâm sâu khó lường. Hắn tưởng dùng một quân cờ là nàng, liền có thể đem cả binh quyền lẫn tâm tư của Thiên tử ra đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Hắn nghĩ cũng thật hay nhưng thực tế có như ý muốn hắn không thì chưa chắc.
Tiêu Hoán chung quy cũng đã tính sai một bước.
Hắn cho rằng mình hiểu rõ Tiêu Dực, nhưng Tiêu Dực đâu phải kẻ ngu muội hay loại con rối dễ dàng để người ta nắn bóp theo ý muốn? Vị hoàng đế ngồi trên ngai vàng kia thực chất là một kẻ tàn nhẫn, đa nghi và có thừa sự nhẫn nại.
Tô Diệp khẽ lẩm bẩm, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười đầy mỉa mai.
“Một người coi ta là quân cờ để đoạt quyền, một người coi ta là thế thân để bù đắp nuối tiếc.”
“Cạch.”
Tiếng cửa điện nặng nề chuyển động cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Tiêu Dực bước vào, vai áo long bào màu đen thêu rồng vàng còn đọng chút tuyết tan. Khí chất đế vương lạnh lẽo, cao ngạo của hắn khiến cả không gian như đóng băng.
Nhưng khi hắn ngước mắt lên, nhìn thấy Tô Diệp ngồi dưới ánh nến, dáng vẻ nàng với mái tóc dài xõa xuống vai che đi một nửa khuôn mặt, ánh mắt yên tĩnh lạ kỳ.
Hình bóng ấy đột nhiên trùng khớp hoàn toàn với một người trong góc khuất ký ức của hắn.
Giống hệt... giống hệt Bạch Uyển Nhu của năm mười sáu tuổi khi chưa bị quyền lực làm vấy bẩn.
Ánh mắt Tiêu Dực thoáng tối xuống, một tia cảm xúc phức tạp, hoài niệm xen lẫn tiếc nuối lướt qua rồi biến mất sau lớp mặt nạ lạnh lùng.
Hắn bước tới gần nàng, thanh âm trầm thấp dọa người: “Đang làm gì?”
Tô Diệp lập tức đứng dậy, tư thái thanh nhã, hành lễ đúng mực không chê vào đâu được: “Thần thiếp chờ Hoàng thượng.”
Giọng nói mềm mại, ngoan ngoãn ấy khiến Tiêu Dực nhìn nàng hồi lâu. Bàn tay thon dài, thô ráp của hắn đưa lên nâng cằm nàng, buộc nàng phải đối diện với hắn.
Hắn cười nhạt, nụ cười không mang theo độ ấm nào: “Ngươi đúng là được dạy dỗ rất tốt, rất biết cách làm người khác vừa mắt.”
Câu nói ấy như một nhát dao ám chỉ nàng chỉ là một sản phẩm do Tiêu Hoán cố ý nhào nặn ra.
Nhưng Tô Diệp vẫn không đổi sắc mặt, nàng chỉ khẽ cụp mi, che giấu sự sắc sảo bên trong.
Tiêu Dực ghét nhất sự giả tạo này, nhưng hắn lại phát hiện mình không thể dời mắt khỏi khuôn mặt có vài phần tương đồng kia.
“Thay y phục cho trẫm.”
Hắn buông tay, giọng nói lạnh lùng như mệnh lệnh.
“Đêm nay hầu hạ trẫm nghỉ ngơi.”
Ánh nến trong tẩm điện bị thổi tắt dần, chỉ còn lại vài ngọn đèn lẻ loi ở góc phòng.
Màn sa lụa mỏng buông xuống long sàng, ngăn cách thế giới bên ngoài. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập nhàn nhạt.
Tiêu Dực nằm trên giường, ánh mắt lạnh nhạt nhìn nữ nhân đang nằm bên cạnh.
Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe cửa, làn da nàng trắng như tuyết, mái tóc đen tỏa ra mùi hương hoa trà thanh khiết.
Hắn đột nhiên nhớ tới Bạch Uyển Nhu năm đó, thiếu nữ từng đứng dưới gốc mai, khẽ gọi tên hắn giữa trời tuyết rơi. Trong một khoảnh khắc hắn mất cảnh giác trước bóng hình của quá khứ, trái tim sắt đá của hắn bỗng mềm xuống.
Tiêu Dực vô thức vươn cánh tay mạnh mẽ kéo Tô Diệp vào lòng, ôm chặt lấy nàng như muốn tìm lại một mảnh vỡ ký ức đã mất.
“Uyển Nhu...”
Tiếng gọi trầm thấp, đầy tình si vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng.
Bàn tay đang đặt bên người của Tô Diệp hơi khựng lại. Nhưng nàng không hề giận dữ, cũng không có vẻ gì là tủi thân hay ghen tị của một phi tần tranh sủng.
Nàng lặng lẽ đón nhận cái ôm siết đến ngạt thở đó, biểu cảm trên gương mặt vẫn bình ổn như nước hồ thu.
Sự im lặng đến mức cam chịu của nàng khiến Tiêu Dực hơi nhíu mày, hắn vốn nghĩ nàng sẽ khóc lóc hoặc ít nhất là tỏ ra đau khổ khi biết mình bị coi là kẻ thay thế.
Hắn cúi xuống, ép nàng nhìn thẳng vào mắt mình: “Ngươi không nghe thấy trẫm vừa gọi ai sao?”
Tô Diệp khẽ nâng mắt, đôi mắt hoa đào phản chiếu ánh trăng, trong veo nhưng không có chút oán hận nào: “Hoàng thượng muốn gọi thần thiếp là gì... thần thiếp đều nghe. Chỉ cần người thấy vui, thần thiếp là ai cũng được.”
Một câu nói nhẹ tênh nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, khiến trái tim Tiêu Dực vô thức khựng lại một nhịp.
Sự cam chịu ấy khiến Tiêu Dực dâng lên một cảm giác bực bội không rõ nguyên nhân.
“Ngủ đi!”
Hắn lạnh lùng ra lệnh rồi kéo mạnh nàng áp sát vào ngực mình, như muốn dùng hơi ấm của nàng để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Hô hấp của nam nhân dần trở nên đều đặn. Hắn ngủ rồi, nhưng bàn tay vẫn ôm chặt lấy eo nàng không buông, như một đứa trẻ sợ mất đi món đồ chơi duy nhất.
Tô Diệp chậm rãi mở mắt, ánh trăng chiếu lên gương mặt đế vương đang ngủ say, làm mờ đi vẻ lạnh lùng thường ngày.
Nàng khẽ đưa bàn tay mềm mại lên, đầu ngón tay lướt nhẹ qua những đường nét trên gương mặt hắn, động tác vô cùng dịu dàng, như thể đang dỗ dành một con mãnh thú.
Hệ thống: [Cảnh báo: Tiêu Dực đang trong trạng thái tiềm thức bị lay động kịch liệt. Nhịp tim: 120 bpm.]
Hệ thống: [Thông báo: Điểm thiện cảm của Tiêu Dực: 25 → 30]
Tô Diệp khẽ nhếch môi trong bóng tối. Nàng biết rất rõ, Tiêu Dực hiện tại chưa hề yêu nàng. Trong mắt hắn, nàng chỉ là một món đồ thú vị để chơi đùa với Tiêu Hoán, một công cụ để hắn hoài niệm về một Bạch Uyển Nhu ngày xưa.