Đêm xuân tĩnh mịch đến mức rợn người. Bên ngoài, mưa phùn giăng kín khiến cả không gian mang hơi ẩm mát mẻ đầu xuân.
Từng tiếng nước mưa rơi tí tách đều đặn ngoài hiên vắng càng làm tăng thêm vẻ thâm nghiêm, tịch liêu của Dưỡng Tâm Điện.
Bên trong điện, làn khói trầm hương từ chiếc lư đồng chạm trổ tinh xảo đang cháy âm ỉ, tỏa ra mùi hương quẩn quanh chóp mũi.
Sáng nay trên triều, không khí còn căng thẳng hơn vạn lần. Tin tức đê điều ở vùng hạ lưu bị vỡ do mưa lũ kéo dài đã truyền về kinh đô. Hàng ngàn mẫu ruộng bị ngập nước, dân chúng than khóc.
Vậy mà khi Tiêu Dực ban lệnh trích ngân khố cứu trợ và huy động lương thực từ các kho vựa, Tiêu Hoán lại cùng phe cánh ở triều đình liên tục tìm cách gây khó dễ. Hắn viện cớ ngân khố trống rỗng, lại dùng lời lẽ bóng gió châm chọc sự bất lực của đế vương, khiến không khí trên triều đình lúc nào cũng căng như quả bóng sắp nổ tung.
Tiêu Dực ngồi phía trên long sàng, ánh mắt hắn hờ hững lướt qua những tờ tấu chương chồng chất, nhưng tâm trí vẫn không ngừng lặp lại gương mặt đầy vẻ đắc ý của Tiêu Hoán khi nhìn hắn khốn đốn trước nạn lũ.
Tô Diệp quỳ gối trên tấm thảm lông hổ mềm mại dưới chân long sàng. Lớp sa y màu đỏ nhạt mỏng manh không đủ giữ ấm cho cơ thể, ôm trọn lấy những đường cong mảnh mai, để lộ bờ vai gầy guộc cùng xương quai xanh tinh xảo.
Mái tóc đen tuyền như mực xõa dài ngang thắt lưng, tương phản gay gắt với làn da trắng sứ, càng khiến nàng dưới ánh nến bập bùng trở nên mong manh như một đóa hoa sắp sửa bị tàn phá.
Tiêu Dực ngồi phía trên long sàng, ánh mắt hắn hờ hững lướt qua những tờ tấu chương cuối cùng, nhưng tâm trí từ lâu đã chẳng còn đặt trên chính sự.
Hắn nhìn xuống nữ nhân đang quỳ dưới chân mình, ánh mắt không hề có chút rung động hay tình si, mà chỉ chứa đựng sự hứng thú tàn nhẫn của kẻ đi săn.
Nàng là quân cờ do Tiêu Hoán, vị hoàng đệ đầy dã tâm kia dày công cài cắm vào hậu cung của hắn. Nghĩ đến đó, Tiêu Dực không khỏi cười khẩy.
Hắn muốn xem, nếu hắn thật sự sủng ái “món đồ chơi” này đến mức khiến cả hậu cung náo loạn, liệu Tiêu Hoán đang mải mê tính toán chuyện chính sự kia sẽ có biểu cảm gì?
“Lại đây.” Thanh âm đế vương vang lên đầy lạnh nhạt.
Tô Diệp khẽ đáp một tiếng, nàng đứng dậy, từng bước đi khẽ khàng như sợ làm vỡ vụn bầu không khí tĩnh mịch ở đây. Nhưng ngay khi nàng vừa đến gần, cổ tay mảnh khảnh đã bị Tiêu Dực thô bạo kéo mạnh. Thân thể nàng lập tức mất đà, ngã nhào vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
Người Tô Diệp khẽ run lên, hơi thở có phần dồn dập.
Nàng ngửi thấy mùi long diên hương đặc trưng trên người hắn, mùi hương của quyền lực tuyệt đối và cô độc.
Ngược lại, Tiêu Dực đột nhiên nhíu mày.
Hôm nay trên người nàng có một mùi hương rất lạ. Nó không nồng nàn như phấn hoa, cũng không gắt như hương liệu rẻ tiền, mà nhẹ nhàng như làn nước mùa thu, len lỏi vào từng lỗ chân lông hắn, khiến máu huyết trong người hắn nóng lên một cách khó hiểu.
Hệ thống: [Đạo cụ “Nhược Thủy” đã kích hoạt thành công.]
Hệ thống: [Hiệu quả: Tăng 50% du͙© vọиɠ chiếm hữu và kí©ɧ ŧɧí©ɧ tâm lý thương tiếc từ mục tiêu.]
Tô Diệp cúi đầu, hàng mi dài che khuất tia sáng sắc sảo trong mắt. Nàng hiểu rõ Tiêu Dực là loại nam nhân sắt đá, một kẻ đã nếm trải đủ mọi mưu hèn kế bẩn để ngồi lên ngai vàng sẽ không bao giờ dễ dàng tin tưởng ai trừ bạch nguyệt quang của hắn. Trong lòng hắn lúc này, Bạch Uyển Nhu vẫn là đóa bạch liên hoa duy nhất trong lòng hắn.
Nàng không mong hắn rung động với nàng liền. Điều nàng muốn là khiến hắn bắt đầu nghiện cảm giác có nàng bên cạnh. Một loại nghiện ngập tâm lý còn đáng sợ hơn cả tình yêu thuần túy.
Tiêu Dực siết chặt eo nàng, lực tay mạnh đến mức như muốn bóp nát xương cốt.
Hắn ghé sát tai nàng, giọng nói trầm khàn đầy mỉa mai:
“Tiêu Hoán đúng là dốc hết vốn liếng để dạy dỗ ngươi. Ngay cả mùi hương trên người cũng được tính toán tỉ mỉ để khiến nam nhân mê đắm. Nói xem, hắn hứa hẹn gì với ngươi sau khi mê hoặc được trẫm?”
Tô Diệp ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt hoa đào phủ một tầng sương mỏng, yếu ớt và trong veo. Nàng không giải thích, cũng chẳng biện minh, chỉ khẽ hỏi bằng giọng run rẩy:
“Hoàng thượng không thích mùi hương này sao? Nếu người ghét, thần thiếp sẽ đi tắm rửa sạch sẽ ngay, không để người phải bận lòng.”
Tiêu Dực khựng lại trong thoáng chốc. Hắn biết rõ nàng đang cố ý dùng vẻ đáng thương để mê hoặc mình, biết đây chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu.
Nhưng bàn tay hắn lại không thể đẩy nàng ra, ngược lại hắn còn vô thức cúi đầu chạm nhẹ lên hõm cổ nàng.
Hơi thở nóng bỏng lướt qua làn da mỏng manh khiến Tô Diệp khẽ co người lại, một sự tiếp xúc đầy tính kí©ɧ ŧɧí©ɧ giữa hai kẻ đang chơi trò vờn bắt.
Hắn đang ở trong tư thế chủ động, nhưng dường như lại đang tự chui đầu vào một cái bẫy vô hình mà chính hắn cũng chưa kịp nhận ra.
Đêm nay, chỉ mới là sự khởi đầu của một cuộc chơi đầy nguy hiểm.