Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 14: Cỏ dại và ngọc quý

Trước Sau

break

​Đáy mắt Tiêu Dực dần tối sầm lại, sâu thẳm như hố đen không đáy. Hắn muốn nhìn thấy sự sợ hãi, muốn nhìn thấy quân cờ do Tiêu Hoán dày công nuôi dưỡng phải run rẩy, vụn vỡ dưới tay mình để thỏa mãn thú tính chinh phục đang cuộn trào trong huyết quản. 

Do đó, hắn dùng sức mạnh áp chế nàng hoàn toàn, hắn giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của nàng trên đỉnh đầu, ép người nàng lún sâu vào lớp chăn nệm mềm mại như nhung bên dưới.

​“Ngươi nói xem, nếu hoàng đệ biết nữ nhân mà hắn dày công dạy dỗ đang nằm dưới thân trẫm, rêи ɾỉ cầu xin trẫm... hắn sẽ phát điên đến mức nào?”

​Thanh âm của hắn trầm đục, mang theo du͙© vọиɠ chiếm hữu thô bạo và một sự ác liệt khó che giấu.

Tô Diệp nằm dưới thân hắn, tầm nhìn bị bóng hình cao lớn của nam nhân bao trùm hoàn toàn. 

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, nơi đó đang diễn ra một cuộc chiến giữa lý trí và du͙© vọиɠ bản năng. 

Hắn đang cố thuyết phục bản thân rằng hắn chỉ đang chơi đùa với nàng như một quân cờ, rằng hắn vẫn hoàn toàn tỉnh táo và kiểm soát được cục diện này.

​Hệ thống: [Cảnh báo: Mục tiêu chưa xuất hiện yêu thích thật sự. Phân tích cảm xúc: 70% du͙© vọиɠ chiếm hữu thuần túy, 30% tâm lý tranh giành với đối thủ.]

​Tô Diệp khẽ cười thầm trong lòng. Quả nhiên, Tiêu Dực vẫn đang tự ȶᏂασ túng chính mình rằng hắn đang làm chủ trò chơi này.

Ai là gà ai là thóc còn chưa biết đâu?

Tiêu Dực cúi đầu, hàm răng hơi nghiến lại rồi cắn mạnh lên hõm cổ trắng ngần của nàng như một sự trừng phạt tàn nhẫn. 

Một cơn đau tê dại lập tức lan ra, khiến Tô Diệp khẽ rên lên một tiếng nhỏ. Âm thanh ấy vừa mềm mại lại vừa tình tứ, như một ngọn lửa nhỏ ném vào thùng thuốc súng, khiến dây thần kinh lý trí của Tiêu Dực suýt chút nữa đứt đoạn.

​Hắn cảm thấy khó chịu với chính sự dao động không thể kiểm soát này của mình.

​“Đừng hiểu lầm.” Tiêu Dực cười lạnh, hơi thở nóng bỏng phả sát lên mặt nàng. “Trẫm giữ ngươi lại đêm nay chỉ vì thấy thú vị. Ngươi so với Uyển Nhu, vẫn còn kém xa lắm. Nàng ấy là ngọc quý mà trẫm nâng niu trong lòng bàn tay, còn ngươi chỉ là cỏ dại ven đường mà thôi.”

​Khoảnh khắc cái tên Bạch Uyển Nhu vang lên, ánh mắt Tô Diệp khẽ dao động, nhưng nàng không tức giận, cũng chẳng hề đau lòng như hắn mong đợi.

​Tô Diệp chậm rãi vòng tay ôm lấy tấm lưng rắn chắc của hắn, động tác dịu dàng như đang vỗ về một đứa trẻ đang hờn dỗi. Nàng tựa đầu vào vai hắn, giọng nói mềm mại như nước:

​“Thần thiếp biết rõ vị thế của mình. Thần thiếp chưa từng dám có ý nghĩ so bì với Quý phi nương nương. Chỉ cần Hoàng thượng cảm thấy vui vẻ khi ở bên thiếp, dù người coi thiếp là ai, thần thiếp cũng cam lòng.”

​Một câu nói ngoan ngoãn đến mức khiến lòng người thắt lại. Chính sự mềm yếu và không tranh giành ấy lại là thứ vũ khí sắc bén nhất, kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ độc chiếm trong lòng Tiêu Dực lên tới đỉnh điểm. 

Hắn ghét việc nàng hiểu chuyện như vậy, ghét việc nàng chấp nhận làm cái bóng một cách cam chịu, vì điều đó khiến hắn cảm thấy mình thật hèn mọn, dường như hắn đang bắt nạt một kẻ yếu thế không hề biết phản kháng.

Hắn lại vùi đầu vào hõm cổ nàng, hơi thở hỗn loạn và nóng rực của hắn phả lên làn da nhạy cảm của nàng khiến Tô Diệp khẽ run lên. 

Bàn tay của Tiêu Dực không chút do dự luồn ra sau lưng nàng, thô bạo mơn trớn dọc theo đường sống lưng mảnh mai của nàng, rồi đột ngột siết chặt. 

Lực đạo lớn đến mức như muốn khảm chặt cơ thể nhỏ bé của nàng vào lồng ngực rắn chắc của hắn, đem cả hai hòa làm một thể.

Bỗng hắn mυ"ŧ mạnh, cắn lên vành môi đỏ mọng của nàng, ép nàng phải hé mở khuôn miệng nhỏ nhắn. 

Ngay khi Tô Diệp khẽ bật ra một tiếng rêи ɾỉ vô thức, đầu lưỡi của Tiêu Dực đã nhanh chóng chen vào, thô bạo càn quét và cướp đi toàn bộ dưỡng khí của nàng.

​Hắn đẩy sâu lưỡi vào trong, tìm kiếm và quấn chặt lấy chiếc lưỡi nhỏ đang rụt rè né tránh của Tô Diệp. 

Tiêu Dực vừa mυ"ŧ, vừa dây dưa, ép lưỡi nàng phải quấn lấy lưỡi hắn, cùng điên cuồng dây dưa không rời. Đầu lưỡi hai người ma sát, mυ"ŧ mát lấy nhau đầy kịch liệt.

​Sự quấn quýt sâu sắc ấy khiến tuyến nước bọt cả hai tiết ra liên tục, làm nụ hôn càng thêm ướt át.

Nụ hôn quá sâu và dồn dập, Tiêu Dực vừa ngấu nghiến khoang miệng nàng, vừa vội vã nuốt xuống ngụm nước bọt của nàng. 

​Trong không gian yên tĩnh của Dưỡng Tâm Điện, tiếng nước chùn chụt mờ ám và tiếng nuốt nước bọt "ừng ực" vang lên rõ mồn một. 

Đầu óc Tô Diệp tê dại, không kịp nuốt nước bọt nên một vệt nước trong suốt theo khóe môi rỉ ra, chảy dài xuống chiếc cổ trắng ngần, trông càng thêm diễm lệ và tình tứ.

​Nàng chỉ có thể bất lực bám chặt lấy vai hắn, để mặc bản thân chìm nghỉm trong cơn bão tình mãnh liệt và đầy tính chiếm đoạt này.

Sự đụng chạm giữa làn da nóng bỏng và những nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu khiến không gian Dưỡng Tâm Điện nóng hơn bao giờ hết.

Tiêu Dực dằn vặt nàng, từng cái hôn của hắn vừa thô bạo, vừa vội vã như muốn trừng phạt nàng, vừa khao khát đến mức đau đớn. 

Hắn muốn dùng sự hoan lạc này để xóa tan cảm giác lạc lõng, trống rỗng trong tâm hồn, một cảm giác mà ngay cả ngai vàng cao quý cũng không thể khỏa lấp nổi.

Hắn như một con thú bị thương, tìm kiếm lối thoát trong sự phục tùng của nàng. Mỗi lần chạm vào nàng đều là sự đánh dấu chủ quyền, hắn muốn lưu lại dấu ấn của mình trên cơ thể nàng, muốn nàng chỉ có thể nhớ đến hơi thở này, mùi hương và sự chiếm hữu của hắn.

Hắn để lại những vết đỏ trên xương quai xanh, cắn nhẹ vào vành tai nàng, rồi lại dùng hơi thở nặng nề vây hãm nàng trong vòng tay:

​“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn trẫm nữa!”

​Hắn gằn giọng, như thể đang ra lệnh cho trái tim mình đừng đập nhanh thêm nữa. Nhưng sự thật luôn tàn nhẫn là hắn không thể ngừng lại, cũng không muốn ngừng lại. 

Cơ thể nàng mềm mại, ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của hắn.

Trong phút chốc, hắn dường như quên mất nàng là quân cờ của Tiêu Hoán, chỉ còn cảm nhận được sự ấm áp của nàng.

Hệ thống: [Tiêu Dực nhịp tim: 130 bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 30 → 48]

Hệ thống: [Cảnh báo: Mục tiêu bắt đầu hình thành sự lệ thuộc cảm xúc cấp thấp. Ký chủ đã bước đầu phá vỡ rào cản phòng thủ.]

Nàng biết, trong lòng hắn hiện tại Bạch Uyển Nhu vẫn ở vị trí độc tôn. Nhưng không sao cả, một khi nam nhân đã bắt đầu nghiện cảm giác chiếm hữu và hơi ấm của một người, thì sớm muộn gì, hắn cũng sẽ không còn phân biệt được đâu là giả, đâu mới là thực nữa. 

Nàng sẽ là người xoa dịu sự cô độc mà hắn không bao giờ dám bộc lộ với thiên hạ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương