Dưỡng Tâm Điện những ngày này chìm trong bầu không khí u ám như chính thời tiết ngoài kia.
Mưa tầm tã suốt ba ngày ba đêm không dứt, khiến tình hình đê điều vùng hạ lưu trở nên vô cùng nguy cấp. Những báo cáo khẩn truyền về kinh thành liên tục: đê chính bị vỡ, nước lũ cuồn cuộn như mãnh thú nuốt chửng nhà cửa, làng mạc.
Không chỉ có vậy, nước lũ kéo theo xác súc vật, bùn lầy và rác thải, sợ sẽ bùng phát những dịch bệnh kinh hoàng. Nguồn nước sạch vốn là nhu cầu sinh tồn tối thiểu nay trở nên khan hiếm hơn cả vàng bạc, dân chúng lầm than, oán khí lan tràn khắp nơi.
Trong điện, Tiêu Dực đang ngồi trên long án, gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ. Những tờ tấu chương chất cao như núi, hầu hết đều là tin dữ về số người chết tăng vọt theo từng giờ.
Hắn day day thái dương, cảm giác như một cơn đau đầu kinh niên sắp sửa bùng phát.
Đứng phía dưới là Thẩm Ngôn, vị Thừa tướng trẻ tuổi, người luôn giữ vẻ điềm đạm, kín kẽ với phong thái nho nhã thoát tục. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những dòng báo cáo, thoáng nét ưu tư sâu sắc.
“Hoàng thượng, nếu không sớm kiểm soát được nguồn nước sẽ dễ bị bùng dịch, lúc đó số người chết sẽ không còn kiểm soát nổi nữa. Tiêu Hoán đã bắt đầu mượn cớ này để kích động bách tính, lan truyền rằng Người là Hoàng đế trái với ý trời, nên mới khiến thần linh giáng tai ương xuống trần thế.”
Tiêu Dực đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “chát” vang lên khô khốc, ánh mắt hắn như tóe lửa:
“Hắn muốn trẫm mất đi lòng dân? Hắn muốn nhân lúc thiên tai, bách tính lầm than, khiến thiên hạ oán trách trẫm?”
Tiêu Dực siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc: “Một vị vua bị dân chúng quay lưng, bị trời xanh trừng phạt, thì chẳng khác nào kẻ hữu danh vô thực. Tiêu Hoán đang muốn dùng oán khí của dân chúng để làm lung lay uy vọng của trẫm.”
Tiêu Dực đứng dậy, vạt áo bào rồng khẽ tung bay, khí thế đế vương bao trùm cả đại điện:
“Nhưng hắn quên mất, lòng dân là nước, nước có thể nâng thuyền cũng có thể lật thuyền. Nếu trẫm không đích thân ra mặt, chẳng khác nào đúng ý hắn. Thẩm Ngôn, chuẩn bị ngự giá! Trẫm sẽ đích thân tới vùng lũ, trẫm muốn xem kẻ nào dám ngăn cản trẫm cứu lấy con dân của mình!”
Thẩm Ngôn sững người, kinh ngạc trước quyết định liều lĩnh của quân vương: “Hoàng thượng, phía dưới tình hình nước lũ vô cùng nguy hiểm, lại thêm dịch bệnh hoành hành, vạn nhất Ngài có mệnh hệ gì...”
“Đủ rồi!” Tiêu Dực cắt ngang, giọng nói như đóng băng: “Trẫm là Thiên tử, nếu trẫm cũng trốn sau lớp tường thành kiên cố thì còn mặt mũi nào nhìn bách tính? Ngươi lo chuẩn bị cùng Trẫm vi hành, đừng để lộ tin tức ra ngoài.”
Trong góc điện, Tô Diệp lặng lẽ đứng hầu trà. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt cúi xuống, nhưng tâm trí đang xoay chuyển nhanh chóng.
Nàng vốn là một linh hồn từ thế giới khác, từ lâu đã khát khao được bước ra khỏi bốn bức tường hoàng cung ngột ngạt này để tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ của giang sơn cổ đại.
Nay thiên tai xảy ra, chứng kiến bách tính lầm than, trong lòng nàng không khỏi trào dâng nỗi xót xa. Đây không chỉ là cơ hội vàng để nàng thoát khỏi sự giam cầm trong cung, mà còn là thời khắc để nàng thực tâm cứu giúp những kiếp người đang run rẩy trong cơn lũ dữ.
Hơn thế nữa, nàng hiểu rằng, đây chính là bước ngoặt quan trọng nhất để nàng len lỏi vào từng ngõ ngách trong tâm hồn Tiêu Dực, biến sự "hứng thú" ban đầu của hắn thành sự lệ thuộc không thể tách rời với nàng.
Nàng hít một hơi thật sâu, tiến lên một bước rồi quỳ xuống. Giọng nói của nàng không còn nét ngây thơ thường ngày mà trở nên trong trẻo, cương quyết. Nàng cất giọng phá tan bầu không khí căng thẳng trong điện:
“Hoàng thượng, thần thiếp từ nhỏ đã từng đọc qua không ít cổ thư, trong đó có ghi chép về phương pháp lọc nước sạch bằng than hoạt tính, cát sỏi và vải thô. Nhìn bách tính phải chịu cảnh khát đói vì nước lũ nhiễm độc, lòng thần thiếp như bị kim châm. Nếu người cho phép, thần thiếp muốn cùng người đến vùng lũ, dùng chút tri thức ít ỏi này để cứu giúp dân chúng. Thần thiếp không chỉ muốn làm một phi tần chỉ biết đứng nhìn ở trong cung, mà còn muốn được chia sẻ nỗi lòng cùng người gánh vác thiên hạ, tận mắt nhìn thấy giang sơn thái bình.”
Tiêu Dực sững người, hắn nhìn nàng thật lâu, như muốn xuyên thấu con người nàng. Sự tò mò trong hắn dần chuyển thành một nỗi hoài nghi. Hắn là bậc cửu ngũ chí tôn, dù tinh thông kinh sử cũng chưa từng nghe qua cách lọc nước bằng than hoạt tính hay cát sỏi mà nàng vừa nhắc tới. Tại sao một ŧıểυ thư khuê các như nàng lại biết những kiến thức này?
Hắn tiến lại gần, bàn tay thô ráp nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Ngươi nói thật? Ngươi có biết nếu lừa trẫm, ngươi sẽ phạm tội khi quân, tru di tam tộc hay không?”
Tô Diệp không hề nao núng, ánh mắt nàng trong veo, chứa đựng sự kiên định hiếm thấy: “Thần thiếp không dám đùa với tính mạng của chính mình và dòng tộc, cũng không dám đùa với nỗi đau của bá tánh. Nếu phương pháp này không hiệu quả, thần thiếp xin lấy đầu mình để tạ tội.”
Hắn lại liếc nhìn nàng, ánh mắt có chút nghi hoặc nhưng lại thoáng nét kỳ vọng mãnh liệt.
“Ngươi cùng trẫm đi.” Tiêu Dực phất tay áo, ý chí đã quyết: “Nếu ngươi cứu được dân chúng, trẫm sẽ trọng thưởng. Nếu ngươi dám dùng việc này để đùa giỡn, thì đừng trách trẫm vô tình.”
Tô Diệp cúi đầu, môi khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự tính.
Nàng biết, ngay từ lúc này sự hiện diện của nàng sẽ trở thành chiếc phao cứu sinh mà Tiêu Dực không thể buông tay.
Cuộc vi hành này, chính là khởi đầu...