Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 17: Lũ lụt

Trước Sau

break

Bầu trời xám xịt, u ám như tận thế, mang theo những cơn mưa phùn không dứt. 

Tiêu Dực vận một thân phục trang giản dị màu tro, nhưng phong thái uy nghiêm của bậc cửu ngũ chí tôn vẫn không hề giảm bớt. 

Theo sau hắn là Thừa tướng Thẩm Ngôn với vẻ ngoài nho nhã, điềm tĩnh, nhưng ánh mắt vị này không ít lần lén nhìn về phía Tô Diệp, người lúc này đang xắn tay áo, tỉ mỉ hướng dẫn binh sĩ đào những hố lọc nước bằng cát, than hoạt tính và đá cuội.

​Tô Diệp bình tĩnh chỉ đạo, đôi bàn tay trắng nõn nay lại lấm lem bùn đất. Nàng không hề có dáng vẻ của một phi tần trong cung, mà giống như một người thủ lĩnh thực thụ, ánh mắt đầy quyết đoán khiến những binh sĩ cứng đầu nhất cũng phải phục tùng. 

Ánh mắt hắn lướt từ bàn tay dính đầy bùn nhão của nàng ngược lên khuôn mặt xinh đẹp của nàng.

Hắn đã thấy qua không ít thiên kim ŧıểυ thư, nữ tử quyền quý, khi gặp chút khó khăn, họ sẽ than thở trách móc, ghê sợ đủ điều. 

Nhưng người trước mặt này, dù đang ở trong hoàn cảnh gian khổ, nàng vẫn làm việc dứt khoát, không ngại dơ bẩn, không sợ cực khổ. 

Mặc dù nhìn nàng có chút chật vật dính đầy bùn đất, nhưng khí chất từ nàng toát ra lại kiên cường giống một người đã nếm trải đủ thăng trầm cuộc đời làm người khác không thể rời mắt được.

Hệ thống: [Thẩm Ngôn nhịp tim: 110 bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: -43 → -10]

Thẩm Ngôn chậm rãi bước tới gần, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi từng cử động của Tô Diệp.

Hắn nhìn những hố lọc nước đang vận hành trơn tru, rồi lại nhìn đôi bàn tay lấm lem bùn đất của nàng, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ dò xét:

​“Tô ŧıểυ chủ, thật khiến người khác phải kinh ngạc. Từ cách sắp xếp cát sỏi, đến việc dùng than để khử độc… tất cả đều vô cùng lạ lẫm mà hiệu quả. Một ŧıểυ thư khuê các vốn chỉ loanh quanh chốn khuê phòng như nàng, làm sao lại biết những thứ này? Đến cả những lão sư trong triều đình còn chưa chắc nghĩ ra cách làm này, vậy ai đã dạy nàng?”

​Tô Diệp không hề nao núng, nàng đứng dậy, bình thản lau vết bùn trên tay rồi đáp nhẹ:

​“Thừa tướng đại nhân quá lời rồi. Những chuyện này, ta chỉ tình cờ đọc được trong một cuốn sách cổ từ lâu lắm rồi thôi. Tên sách là gì thú thật ta cũng chẳng còn nhớ. Chỉ là lúc đó ta thấy cách này rất hay, biết đâu sau này có thể áp dụng được, có thể giúp ích cho bá tánh nên ta mới khắc ghi trong lòng, không ngờ nay lại có dịp dùng.”

​Thẩm Ngôn nghe xong, ánh mắt thoáng xẹt qua một tia sắc lạnh. Một cuốn sách cổ không rõ tên tuổi, chỉ đọc sơ qua mà khiến một nữ tử khuê các có thể chỉ đạo làm việc đâu ra đấy như thể đã làm nhiều lần?

Sự “tình cờ” này trong mắt một kẻ đa nghi như hắn chẳng khác nào một lời nói dối vụng về. Nàng càng muốn lấp liếʍ, hắn càng cảm thấy nàng che giấu một bí mật kinh thiên động địa.

Tiêu Dực đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn chưa bao giờ rời khỏi Tô Diệp. 

Khi nhìn thấy Thẩm Ngôn tiến quá gần Tô Diệp, trong lòng hắn bỗng dấy lên một sự khó chịu khó tả, giống như một món đồ thuộc về hắn lại bị kẻ khác dòm ngó. 

Hắn bước tới, thản nhiên chắn ngang giữa hai người, kéo Tô Diệp ra sau lưng mình với động thái chiếm hữu rõ rệt.

​“Thẩm Ngôn, ngươi lo chuyện lương thảo và quản lý đội ngũ đi.”

Thẩm Ngôn sững người, nhìn bóng lưng Tô Diệp khuất sau người Hoàng đế, ánh mắt hắn trở nên u ám. Hắn khom người hành lễ, nhưng trong lòng đã sớm dấy lên một cơn bão nghi kỵ. 

Tô Diệp, nàng rốt cuộc là ai?

Hệ thống: [Thẩm Ngôn nhịp tim: 109 bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: -10 → 5]

Hệ thống: [Cảnh báo: Thẩm Ngôn đang quan sát ký chủ với sự nghi ngờ vượt mức bình thường.]

​Tiêu Dực nhìn xuống dòng nước trong veo đang rỉ ra từ hệ thống lọc thô sơ của Tô Diệp, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa lạ lẫm vừa đắc ý. 

Hắn không ngờ người phụ nữ mà hắn từng coi là "cỏ dại" lại có thể thực sự cứu vãn tình thế này. 

Hắn cúi người, ghé sát tai Tô Diệp, hơi thở nàng mang theo mùi sương sớm và chút ấm áp hiếm hoi giữa vùng lũ lạnh lẽo:

​“Nếu nàng thực sự cứu được dân chúng lần này, trẫm sẽ ban thưởng cho nàng. Nàng muốn gì? Vàng bạc châu báu, hay một danh phận cao quý hơn?”

​Tô Diệp ngẩng đầu, đôi mắt trong veo phản chiếu gương mặt hắn trong đó. Ánh nhìn của nàng chứa đựng sự kiên định khiến trái tim Tiêu Dực khẽ lỡ nhịp: “Thần thiếp không cần ban thưởng. Thần thiếp chỉ muốn Hoàng thượng... tin tưởng thần thiếp. Thần thiếp sẽ luôn sát cánh ở bên người, dù có chuyện gì xảy ra.”

​Câu nói ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào lớp phòng thủ kiên cố trong lòng Tiêu Dực tạo thành một vết nứt nhỏ.

Tiếng mưa phùn lại bắt đầu rơi, nhưng lần này, Tiêu Dực lại cảm thấy một hơi ấm lạ lùng lan tỏa trong lòng từ người nữ nhân này.

Hệ thống: [Tiêu Dực nhịp tim: 115bpm]

Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 48 → 55]

​Tô Diệp biết, nàng đã bước đầu thành công trong việc lấy được lòng tin của Tiêu Dực, nhưng đồng thời, nàng cũng đã lọt vào tầm ngắm của kẻ nguy hiểm khác.

Nàng có thể cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo của Thẩm Ngôn sau lưng mình, ánh nhìn đầy toan tính. Nàng hiểu rõ, ở vùng lũ này, mỗi bước đi của nàng đều phải cẩn trọng. 

Trò chơi này không chỉ còn là chuyện ân sủng, mà đã trở thành cuộc chiến sinh tồn giữa những kẻ thông minh.

​Đêm nay, khi ánh lửa bập bùng trên bờ đê, Tô Diệp khẽ thở dài. Nàng biết, sau việc này, Thẩm Ngôn sẽ bắt đầu điều tra thân thế của nàng kỹ hơn. Nhưng nàng không sợ, bởi hắn có hoài nghi thì cũng chả điều tra được gì, bởi thân thể này là của nguyên chủ.

Trò chơi này, ngày càng trở nên khó đoán...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương