Nhìn thấy tình trạng dịch bệnh bắt đầu lây lan nhanh chóng trong quân đội và dân phu, nàng lập tức bỏ qua sự mệt mỏi của mình, đứng trước mặt đám thuộc hạ và binh lính, giọng nói đanh thép vang lên đầy uy nghiêm:
“Ta đã chia nơi này thành ba khu vực rõ rệt. Người bệnh nặng phải được đưa ngay vào khu cách ly ở cuối doanh trại để chữa trị riêng biệt. Những ai mới chớm bệnh sẽ nằm ở khu vực theo dõi để quan sát biến chuyển. Còn những người còn khỏe mạnh, phải dời ngay sang khu đất cao.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua những khuôn mặt đang hoang mang, rồi nói tiếp với giọng kiên quyết:
“Và quan trọng nhất, từ giờ trở đi, bất cứ ai đi lại trong doanh trại đều phải dùng vải sạch bịt kín miệng và mũi. Không được tiếp xúc gần, không được tụ tập đông người. Đây là cách duy nhất để chặn đứng sự lây lan, giữ lại mạng sống cho chính các ngươi và cả vùng đất này!”
Đêm ở vùng lũ không phải là đêm của bình yên, mà là đêm của những bão tố, tai ương đang ập đến.
Tô Diệp đã làm tất cả những gì có thể. Nàng đích thân chỉ đạo binh sĩ dọn sạch xác động vật chết, lập hố lọc nước sạch, ép dân chúng phải rửa tay bằng tro bếp và hạn chế tiếp xúc đông người.
Thế nhưng, thiên tai luôn tàn khốc hơn mọi dự liệu.
Mầm bệnh vốn dĩ đã âm ỉ trong những ngày lũ lụt, sau khi lũ rút, chỉ trong vài ngày, dịch bệnh bùng phát dữ dội như một cơn bão quét ngang qua vùng hạ lưu.
Tiếng chuông báo tử vang lên liên hồi từ phía lều tạm bợ dành cho người bệnh.
Xác chết được quấn trong chiếu lác xếp thành hàng dài chờ hỏa táng, mùi thuốc bắc nồng nặc cũng không thể che lấp nổi mùi tử khí tanh tưởi của bùn lầy và sự phân hủy.
Trong doanh trướng chính, Tiêu Dực ngồi trên ghế chủ tọa, gương mặt vương giả giờ đây tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu nhìn đám thái y đang run rẩy quỳ dưới đất.
“Một đám vô dụng! Trẫm nuôi các ngươi bao năm, đến khi dân chúng cần thì các ngươi lại báo rằng chưa tìm ra cách chữa trị?”
Tiêu Dực đập mạnh tấu chương lên bàn, hơi thở dồn dập. Một cơn ho dữ dội bất ngờ ập đến, khiến lồng ngực hắn đau thắt lại. Hắn vội lấy tay che miệng, nhưng cơn ho quá mạnh khiến máu từ cổ họng trào ra, thấm đỏ cả tấm khăn tay.
Đám thái y kinh hoàng lùi lại, tiếng kêu thất thanh vang vọng: “Hoàng thượng! Ngài… ngài nhiễm bệnh rồi!”
Tiêu Dực quắc mắt nhìn đám người đang sợ hãi đến mất hồn mất vía: “Cút hết! Tất cả cút ra ngoài cho trẫm! Nếu trong vòng vài canh giờ nữa các ngươi không điều chế ra phương thuốc cứu chữa, trẫm sẽ chém đầu cả lũ!”
Đám thái y vội vã dập đầu rồi tháo chạy như sau lưng là mãnh hổ.
Trong doanh trướng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiêu Dực loạng choạng đứng dậy, cơn chóng mặt ập đến khiến hắn đổ gục xuống bàn, hơi thở đứt quãng. Tấm khăn tay thấm máu rơi xuống sàn, đỏ rực như điềm báo chẳng lành.
Đúng lúc đó, Tô Diệp từ ngoài bước vào. Nàng vừa kịp chứng kiến cảnh tượng Tiêu Dực đang gục xuống, hơi thở thoi thóp. Tim nàng thắt lại, hệ thống dồn dập báo hiệu:
Hệ thống: [Cảnh báo: Chỉ số sinh tồn của đối tượng Tiêu Dực giảm xuống mức 30%. Thời gian tử vong dự kiến: 48 giờ.]
Hệ thống: [Nhiệm vụ khẩn: Cứu chữa Hoàng đế. Nếu đối tượng công lược tử vong, sợi dây liên kết linh hồn giữa ký chủ và thế giới thực sẽ lập tức đứt đoạn. Nhiệm vụ thất bại đồng nghĩa với việc ký chủ sẽ vĩnh viễn biến mất trong thế giới thực tại.]
Trong tâm trí Tô Diệp, những dòng cảnh báo của hệ thống cứ vang lên liên hồi.
Cái chết không chỉ đe dọa Tiêu Dực mà như sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ nàng. Nếu hắn chết, nàng cũng sẽ tan biến theo.
“Hệ thống!” Tô Diệp gào thét trong lòng, giọng nói mang theo sự khẩn thiết chưa từng có. “Ta cần phải tiếp cận hắn để chăm sóc, nhưng tình trạng lây nhiễm quá cao. Ngươi bắt buộc phải giúp ta! Hãy làm cho ta miễn nhiễm với dịch bệnh này, ngay lập tức!”
Hệ thống im lặng trong một giây, âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên:
[Phân tích đề nghị... đang xử lý tình huống khẩn cấp...]
[Ký chủ đã thực hiện cam kết cứu giúp bách tính, hành động mang tính nhân văn cao. Hệ thống quyết định giúp ký chủ.]
[Kỹ năng "Kháng thể tạm thời" (Thời hạn: 72 giờ). Ký chủ sẽ không bị lây nhiễm qua đường hô hấp hoặc tiếp xúc trong thời gian này.]
[Đã nhận: Phương thuốc đặc trị (Công thức bào chế từ thảo dược địa phương kết hợp than hoạt tính và chiết xuất vỏ cây - vật phẩm có sẵn trong vùng lũ này).]
Thẩm Ngôn bước vào theo sau Tô Diệp, thấy cảnh tượng trước mắt, sắc mặt tái mét. Hắn vội vàng quỳ xuống, giọng khàn đặc:
“Hoàng thượng! Ngài đã nhiễm bệnh rồi! Phải lập tức cách ly chữa trị, tuyệt đối không thể để triều đình rơi vào cảnh rắn mất đầu!”
Tiêu Dực cố gắng chống tay đứng dậy, đôi mắt mờ đục vẫn cố nhìn về phía cửa doanh trướng nơi tiếng khóc than của dân chúng vẳng tới. “Ngươi đừng lại gần.. Trẫm... dân chúng còn đang chết chát ngoài kia, trẫm sao có thể... nằm xuống lúc này?”
Hắn gằn giọng, hơi thở đứt quãng:
“Thẩm Ngôn... nghe lệnh... trẫm lệnh cho ngươi... toàn quyền điều động mọi nguồn lực trong quân doanh, tập trung tìm bằng được phương thuốc. Tuyệt đối không được để dịch bệnh lan rộng... Đó là mệnh lệnh cuối cùng của trẫm... nếu trẫm không qua khỏi...”
“Hoàng thượng, người phúc lớn mệnh lớn chắc chắn sẽ không sao đâu... thiên hạ này còn cần người cai trị!” Thẩm Ngôn siết chặt tay, ánh mắt vị Thừa tướng vốn điềm tĩnh nay đã lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Đúng lúc đó, Tô Diệp bước tới. Nàng không màng đến ánh mắt đầy cảnh cáo của Thẩm Ngôn, tiến thẳng đến cạnh Tiêu Dực.
“Ngươi điên rồi! Dịch bệnh này chưa có cách chữa, ngươi lại gần chẳng khác nào tự tìm cái chết!” Thẩm Ngôn quát lên, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Tô Diệp, lời quát tháo của hắn bỗng nghẹn lại.
Nàng tiến đến bên cạnh Hoàng đế mà không hề do dự, cũng chẳng có vẻ gì là sợ hãi bị lây bệnh dịch.
Tô Diệp ngồi xuống bên cạnh Hoàng đế, dịu dàng lấy khăn ướt lau những giọt mồ hôi lạnh trên trán Tiêu Dực.
Tiêu Dực cố mở đôi mắt mờ đục nhìn nàng, hắn cố gượng cười, một nụ cười đầy đau đớn xen lẫn sự khẩn thiết:
“Tô Diệp... nàng đừng lại gần... sẽ lây đấy... Mau tránh ra xa, nàng hãy cùng Thẩm Ngôn mà lo liệu cho dân chúng...”
Tô Diệp không những không lùi lại, mà còn ghé sát vào tai hắn, giọng nói trầm tĩnh, kiên định lạ thường:
“Nếu thiếp sợ lây, thiếp đã chẳng theo người tới nơi này. Hoàng thượng, người là Thiên tử, trời cao sẽ không để người rời đi dễ dàng như vậy đâu. Còn về lệnh của người... thiếp xin lỗi, nhưng thiếp không thể nghe theo. Bây giờ thiếp nhất định phải ở bên chăm sóc Người.”
Thẩm Ngôn đứng lặng trong góc doanh trướng, ánh mắt hắn dán chặt vào bóng dáng Tô Diệp. Trong trí nhớ của hắn, những ŧıểυ thư khuê các vốn chỉ biết cầm kỳ thi họa, ngay cả Uyển Nhu - người hắn ngưỡng mộ cũng không dám đứng ở nơi này, chứ đừng nói đến việc không màng tất cả mà cứu giúp dân chúng.
Nhưng Tô Diệp thì lại khác.
Hắn nhớ lại những ngày vừa qua, nàng tỉ mỉ chỉ dẫn binh sĩ đào hố lọc nước, cách nàng giữ bình tĩnh khi đối diện với cái chết, và giờ đây, nàng đang dịu dàng lau đi từng giọt mồ hôi nóng hổi trên trán Tiêu Dực mà không hề lộ vẻ sợ hãi sẽ bị lây.
Nàng yếu đuối, mong manh như một đóa hoa dễ bị vùi dập, nhưng lại quyết đoán và kiên cường đến mức hắn cũng phải thấy hổ thẹn vì không bằng.
Những phương pháp lạ lùng, những kiến thức vệ sinh dịch tễ mà đến cả thái y viện cũng phải lắc đầu không biết, tất cả đều nàng đều biết rõ.
Nàng rốt cuộc là ai? Một ŧıểυ thư làm sao có thể biết những điều này? Hay đằng sau vẻ ngoài vô hại kia là một con người hoàn toàn khác?
Sự hoài nghi trong Thẩm Ngôn vẫn chưa dứt, nhưng giờ đây nó đã bị bủa vây bởi một sự tò mò đến mức ám ảnh.
Hắn chưa từng thấy ai kỳ lạ đến thế.
Sự dũng cảm của nàng không phải kiểu bồng bột, mà là sự bình thản của một người đã nhìn thấu tất cả.
Chính sự đối lập này khiến lòng hắn hỗn loạn.
Hệ thống: [Thẩm Ngôn nhịp tim: 115 bpm]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 5 → 25]
Hệ thống: [Cảnh báo: Thẩm Ngôn đang quan sát Ký chủ với sự nghi ngờ cao.]