Đã một ngày trôi qua, khói từ những đống lửa hỏa táng bốc lên nghi ngút, nhuộm đen cả bầu trời vùng hạ lưu.
Mùi xác thịt cháy khét lẹt quyện cùng mùi tử khí khiến người ta buồn nôn. Tô Diệp đứng trên bục gỗ tạm bợ, nhìn đám đông dân chúng đang gào thét, tay lăm lăm gậy gộc, đá sỏi, không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
“Các người là đồ ác quỷ! Xác người thân của chúng tôi, tại sao phải thiêu rụi?”
Gã dân phu hung hăng gào thét, cả đám đông vốn đã kiệt quệ vì đói khát và sợ hãi bỗng chốc họ như ngọn lửa được đổ thêm dầu nên bùng nổ dữ dội.
Tô Diệp bước lên phía trước, đối mặt với đám đông đang phẫn nộ, giọng nàng không hề run rẩy mà vang lên đầy xót xa:
“Ta không muốn thiêu xác người thân các ngươi, nhưng các ngươi nhìn xem, lũ lụt mang theo độc tố, xác chết sẽ khiến nước và không khí nhiễm bệnh. Nếu không hỏa táng, chính các ngươi và con cái các ngươi sẽ là những người tiếp theo nằm xuống!”
Những lời đó như một nhát dao đâm trúng nỗi sợ hãi thầm kín nhất của họ. Đám đông bắt đầu im lặng, những tiếng khóc thút thít vang lên.
Nàng nhìn thẳng vào những ánh mắt vô hồn, sợ hãi xung quanh, đôi mắt nàng bỗng trở nên dịu dàng và đầy kiên định:
“Ta biết các người đang sợ. Nhưng hãy tin ta. Ta đang ở đây, cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu với dịch bệnh này ngay tại đây. Ta sẽ không bỏ rơi các người. Chỉ cần các người nghe theo ta, ta hứa sẽ làm tất cả để cứu sống các ngươi!”
Sự chân thành trong ánh mắt và hành động "không sợ chết" của Tô Diệp đã thực sự đánh gục sự phản kháng của dân chúng.
Một vài người bắt đầu cúi đầu, những người khác dần buông gậy gộc xuống, nhìn nhau đầy bối rối rồi bắt đầu ngoan ngoãn đi theo sự chỉ dẫn của binh lính.
Thẩm Ngôn đứng ở phía sau, khoanh tay trước ngực, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy vẻ thăm dò.
Hắn không hề có ý định can thiệp, mà chỉ muốn đứng quan sát. Hắn tự hỏi, liệu một ŧıểυ thư khuê các khi đối diện với sự cuồng nộ của hàng trăm người dân đang mất trí vì tuyệt vọng, liệu nàng sẽ ứng phó như nào?
Khi gã dân phu hung hăng xông tới, vung gậy nhắm thẳng vào đầu Tô Diệp, Thẩm Ngôn vẫn đứng bất động.
Hắn thậm chí không đưa tay ra hiệu cho binh sĩ cứu nàng, chỉ nhếch mép chờ xem kịch hay.
Thế nhưng, điều khiến hắn bất ngờ chính là Tô Diệp không hề lùi bước.
Nàng đón nhận sự phẫn nộ đó bằng một cái nhìn sắc lạnh, dùng chính những lời lẽ thấu tình đạt lý để thuyết phục đám đông đang cuồng loạn, khiến họ từ phẫn nộ chuyển sang nghẹn ngào, từ phản kháng chuyển sang phục tùng.
Khí chất tỏa ra từ nàng trong khoảnh khắc đó thực sự vượt xa trí tưởng tượng của hắn.
Hắn từng thấy nhiều vị tướng lĩnh chỉ huy quân đội, nhưng chưa từng thấy ai có khả năng thu phục lòng người như nàng.
Đợi mọi chuyện đã gần xong, hắn mới khẽ đưa tay ra hiệu cho quân lính: “Ai dám làm loạn, lập tức dẹp yên.”
Rồi hắn tiến lại gần nàng, giọng trầm xuống:
“Nàng không sợ sao? Hàng ngàn người chết vì dịch bệnh, cả các thái y cũng không dám lại gần, vậy mà nàng hết lần này đến lần khác tiếp xúc với người bệnh, với thi thể. Nàng… thực sự không sợ lây nhiễm?”
Tô Diệp dừng tay, khẽ lau vết bùn trên má, thản nhiên đáp:
“Thừa tướng đại nhân, ngài không biết đó thôi. Từ nhỏ, ta đã ốm yếu, bị các y sư thiên hạ dùng đủ loại độc dược, thảo dược kỳ lạ để thử nghiệm kéo dài mạng sống. Cơ thể này đã sớm miễn nhiễm với phần lớn độc tố và dịch bệnh.”
Nàng lấy từ trong ngực áo ra một bức thư ố vàng, đưa cho hắn:
“Đây là đơn thuốc của vị y sư ẩn cư đã cứu ta năm xưa mới gửi cho ta. Ông ấy nói hãy thử phương thuốc này biết đâu cứu được bá tánh. Tôi biết ngài nghi ngờ, nhưng lúc này, ngoài việc tin tưởng, ngài còn lựa chọn nào khác để cứu Hoàng thượng và bá tánh sao?”
Thẩm Ngôn cầm lấy lá thư, những nét chữ trên đó cổ kính và kỳ lạ, không giống bất kỳ y thư nào hắn từng đọc.
Hắn nhìn nàng, sự nghi ngờ trong lòng vẫn cuồn cuộn như sóng ngầm, nhưng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ của nàng, hắn không tìm thấy một chút dối trá nào.
Một ŧıểυ thư yếu đuối lại là thân thể miễn nhiễm độc tố? Liệu phương thuốc này có hiệu quả không?
Thẩm Ngôn không tin những lời nàng nói lắm, trong lòng hắn vẫn tràn đầy nghi ngờ.
________
Trong khi tại vùng lũ, Tô Diệp đang bận rộn thiết lập trật tự và cứu sống bá tánh thì tại Hoàng thành cách đó vạn dặm, không khí lại bao trùm bởi sự trầm mặc và tính toán.
Trong phủ Vương gia, Tiêu Hoán đang chậm rãi xoay quân cờ trên tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cuộn mật báo vừa được mật thám gửi về từ vùng lũ.
Đọc xong những dòng chữ ghi chép về việc Tô Diệp làm, đôi lông mày của hắn hơi nhướng lên, vẻ kinh ngạc thoáng qua rồi nhanh chóng thay thế bằng sự suy tính sâu xa.
"Tô Diệp..." Tiêu Hoán lẩm bẩm cái tên này, giọng nói mang theo sự nghi hoặc.
Hắn chậm rãi sải bước đi lại trong phòng, bóng dáng cao gầy đổ dài trên nền gạch lạnh lẽo.
"Không phải..." Tiêu Hoán tự lẩm bẩm, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng dõi theo từng dòng chữ trong mật báo.
"Tô Diệp mà ta biết, đến cả việc nhìn thấy máu gà cũng có thể ngất xỉu. Nàng ta chỉ là một quân cờ vô dụng, một kẻ nhu nhược sống dựa vào danh tiếng của phụ thân nàng ta mà thôi."
Hắn dừng lại, quay sang tên mật thám đang quỳ phục dưới chân:
"Ngươi chắc chắn chứ? Người đang ở vùng lũ thực sự là Tô Diệp?"
"Bẩm Vương gia, chính là nàng ta. Dung mạo, giọng nói, không sai một ly. Nhưng... tính cách và trí tuệ thì quả thực khác biệt một trời một vực."
Tiêu Hoán nheo mắt, một tia lạnh lẽo trào dâng. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu hắn: Liệu có phải là bị đánh tráo?
Một kẻ có thể giả mạo hoàn hảo đến mức qua mắt cả Tô phủ, thậm chí là cả những kẻ vốn đã theo dõi nàng sát sao như hắn? Hay là... nàng ta đã che giấu bản chất thật suốt mấy năm qua chỉ để chờ đợi thời cơ?
"Thú vị..." Tiêu Hoán bật cười, nhưng nụ cười đó không hề chạm tới đáy mắt. "Xem ra, kế hoạch đã phải thay đổi rồi.”
Hệ thống: [Thông báo: Tiêu Hoán phát sinh nghi ngờ với thân phận của ký chủ.]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 50→ 60]