Trong rừng già, sự tĩnh mịch đáng sợ bị xé toạc chỉ trong chớp mắt.
Tô Diệp cùng Thẩm Ngôn và nhóm binh lính vừa thu hái xong mẻ thảo dược thì bất ngờ, những mũi tên xé gió từ trong bóng tối lao tới như vũ bão.
“Có thích khách! Bảo vệ Tô ŧıểυ chủ, bảo vệ Thừa tướng!”
Tiếng binh lính hô vang, kiếm tuốt khỏi vỏ, tiếng kim loại va chạm leng keng đầy quyết liệt. Thế nhưng, phe địch chuẩn bị quá kỹ lưỡng, nhóm của họ bị ép lùi dần về phía cây cầu treo mỏng manh bắc ngang qua vực thẳm, bên dưới là dòng sông hung dữ đang gào thét.
Bọn phục kích ra tay tàn độc, chẳng mấy chốc, số binh lính bên cạnh họ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.
Bọn thích khách được huấn luyện bài bản, chúng hoàn toàn ngó lơ quân lính mà dồn toàn bộ sát chiêu vào Thẩm Ngôn. Giữa lúc hỗn loạn, Thẩm Ngôn bị vây khốn, một mũi tên chí mạng từ góc khuất xé toạc không khí, lao thẳng vào lưng hắn.
“Thẩm Ngôn!”
Theo bản năng, Tô Diệp lao đến nắm chặt lấy tay hắn để kéo lại. Nhưng đất đá trơn trượt sau cơn mưa lớn khiến cả hai cùng trượt chân, văng ra khỏi vách đá. Tiếng gió rít gào bên tai như tiếng quỷ khóc, trong khoảnh khắc sinh tử, Tô Diệp chỉ kịp dùng hết sức bình sinh ôm chặt lấy hắn.
Hệ thống: [Nguy cấp! Kích hoạt kỹ năng "Cứu rỗi hư không"! Triển khai đệm không khí giảm chấn!]
Xẹt!
Một luồng sáng mờ ảo, dịu nhẹ như những dải lụa bạc bất ngờ bùng lên, bao bọc lấy thân hình của cả hai. Nó tựa như một bàn tay vô hình khổng lồ, tạo thành một lớp đệm không khí dày đặc và đàn hồi ngay dưới họ.
Khi cả hai rơi xuyên qua những tán cây cổ thụ ở lưng chừng vực, lực va chạm kinh hoàng đã bị triệt tiêu gần như hoàn toàn.
Thẩm Ngôn vốn ở dưới nên hứng chịu phần lớn lực va chạm, hắn khẽ rên lên một tiếng đau đớn khi lưng đập mạnh vào lớp đệm không khí, trước khi cả hai cùng rơi tõm xuống dòng sông.
“May mà mình có hệ thống...” Tô Diệp thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy dài trên sống lưng. “Chứ không với độ cao này thì tan xương nát thịt là cái chắc. Đúng là phim ảnh với ŧıểυ thuyết lừa người mà, rơi xuống vực toàn vô sự, thực tế ngoài đời là đi đời nhà ma ngay!”
Thế nhưng nguy hiểm chưa qua, Thẩm Ngôn rơi thẳng xuống dòng nước đang cuộn xoáy dữ dội. Là người phương Bắc, hắn vốn mù tịt môn bơi lội, nên nhanh chóng bị dòng nước lạnh buốt kéo chìm xuống đáy sông.
Dòng nước buốt giá như ngàn mũi kim châm vào da thịt. Dưới làn nước đục ngầu, Thẩm Ngôn cảm nhận rõ cơ thể mình đang chìm dần. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, ý thức mơ màng của hắn chợt hiện lên hình bóng Uyển Nhu - bạch nguyệt quang dịu dàng luôn mỉm cười với hắn trong ký ức.
Đúng lúc thần trí hắn sắp lịm tắt hoàn toàn, một bóng hình nhỏ bé đã quạt nước, điên cuồng lao tới.
“Uyển Nhu... nàng đến cứu ta sao?”
Dưới đáy sông tối tăm, tầm nhìn của Tô Diệp nhòe đi vì nước đục ngầu. Nàng áp sát, túm chặt lấy cổ áo Thẩm Ngôn, dùng sức kéo mạnh hắn về phía mình. Nhìn gương mặt tái nhợt không còn giọt máu của hắn, Tô Diệp không chút do dự, áp thẳng môi mình lên môi hắn. Nàng ra sức thổi chút dưỡng khí trong lồng ngực sang, cảm nhận rõ cái lạnh thấu xương từ cơ thể hắn đang truyền qua người mình.
Dòng nước xoáy quật mạnh như muốn xé toạc hai người ra, nhưng Tô Diệp cắn răng, nhất quyết không buông tay. Nàng dùng chút sức tàn cuối cùng, sải tay bơi ngược dòng nước lên mặt đất.
Khi cả hai ngoi được lên bờ cát bồi phía hạ nguồn, Tô Diệp dùng hết sức bình sinh kéo hắn lên vùng đất cao ráo. Thẩm Ngôn nằm bất động, cơ thể nặng trịch như một súc gỗ. Nàng vội vàng quỳ sụp xuống cạnh hắn, khẩn trương tiến hành hô hấp nhân tạo.
“Tỉnh lại! Mau tỉnh lại!”
Tô Diệp vừa gọi lớn vừa đan hai tay ép mạnh lên lồng ngực hắn, rồi lại cúi xuống áp môi, thổi ngạt liên hồi. Nàng lặp đi lặp lại động tác ép tim và thổi ngạt một cách điên cuồng, mồ hôi trộn lẫn với nước sông chảy ròng ròng trên gương mặt lấm lem của nàng.
Một cái, hai cái, ba cái...
Mỗi một nhịp ép xuống là một lần tim nàng thắt lại, thầm cầu nguyện trong lòng. Đến lần thứ năm, lồng ngực Thẩm Ngôn đột nhiên co thắt mạnh. Hắn phun ra một ngụm nước lớn, rồi bắt đầu nôn thốc nôn tháo.
Tô Diệp thở phào nhẹ nhõm, toàn thân mệt đừ gần như đổ gục xuống bên cạnh. Nhưng nàng chưa kịp định thần thì từ phía xa, tiếng vó ngựa dồn dập cùng tiếng quát tháo của bọn thích khách đang lục soát dọc bờ sông lại truyền đến...
Không còn thời gian nữa!
Hệ thống!” Tô Diệp gào lên trong tâm trí, hơi thở nàng đứt quãng, khuôn mặt đã tái nhợt vì kiệt sức. “Ta không nhấc chân nổi nữa! Thân thể này quá yếu đuối, nếu cứ thế này, cả hai chúng ta đều sẽ bị giết! Ngươi còn kỹ năng nào không? Tăng sức mạnh, tăng thể lực, bất cứ cái gì cũng được!”
Nàng nghiến răng, xoay người Thẩm Ngôn lại, dồn hết sức lực vốn đã cạn kiệt để đỡ hắn lên lưng.
Cơ thể hắn cao lớn, nặng nề, đôi chân nàng run rẩy lún sâu vào bùn đất.
Hệ thống: [Kích hoạt: "Sức mạnh bộc phát" (Thời hạn: 15 phút). Thể lực và sức bền của Ký chủ sẽ tăng gấp 3 lần. Tác dụng phụ: Sau khi kỹ năng kết thúc, cơ thể sẽ rơi vào trạng thái liệt cơ trong 1 canh giờ.]
Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng bùng phát trong huyết quản Tô Diệp. Cơn đau nhức mỏi rã rời nơi bắp chân bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sức mạnh tràn trề.
Nàng cắn môi, dùng sức mạnh mới có được, vững chãi cõng Thẩm Ngôn đứng thẳng dậy.
Sau khi cõng Thẩm Ngôn vào một hang động khuất sau màn thác nước, Tô Diệp đặt hắn nằm xuống lớp đá lạnh lẽo.
Vừa đặt hắn nằm xuống lớp đá lạnh lẽo trong hang, Tô Diệp đã thở không ra hơi.
Thẩm Ngôn dần mở mắt. Trong làn sương mù của cơn mê sảng, hắn nhìn thấy thấy bóng hình mờ ảo đang ngồi cạnh.
Hắn khẽ thốt lên, giọng nói khàn đặc:
“Uyển… Nhu…?”
Tô Diệp nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của hắn, giọng nói lạnh lùng đầy mỉa mai: “Mở to mắt nhìn cho rõ ta là ai! Uyển Nhu của ngài không ở đây, chỉ có ta đang ở đây thôi!”
Lời nói đó như gáo nước lạnh tạt thẳng vào tâm trí Thẩm Ngôn.
Hắn bàng hoàng nhìn lại, nhận ra người đang cứu mình không phải là hình bóng xa vời trong mộng tưởng, mà là người con gái hắn luôn nghi kỵ và bài xích.
Nàng lúc này đang ngồi gục xuống cạnh vách đá, toàn thân ướt đẫm, từng giọt nước sông lạnh buốt vẫn không ngừng nhỏ xuống từ mái tóc rối bời.
Y phục dính chặt vào cơ thể nhỏ bé, khiến nàng trông càng thêm mảnh khảnh, yếu đuối, tựa như một đóa hoa kiều diễm vừa trải qua cơn bão dữ.
Hắn không biết bơi, hơn nữa lại bị thương, cơ thể nặng như đá tảng dưới làn nước lũ, vậy mà nàng lại có thể bơi xuống đáy sông sâu, kéo hắn ra khỏi tay tử thần, rồi còn cõng hắn đến được đây.
Nàng lấy đâu ra sức lực ấy? Tại sao một người con gái nhỏ bé như nàng lại có thể kiên cường đến mức này?
Trong lồng ngực Thẩm Ngôn, từng luồng ấm áp dâng trào mạnh mẽ, như một dòng suối nóng chảy ngược vào trái tim vốn đã nguội lạnh vì tranh đấu chính trị của hắn.
Cảm giác này... quá đỗi xa lạ, cũng quá đỗi đáng sợ.
Nó khiến hơi thở hắn trở nên gấp gáp, khiến ánh mắt hắn vốn dĩ sắc bén nay lại trở nên sâu thẳm, mê man.
Nhưng ngay giây phút xúc động ấy đạt đến đỉnh điểm, hình ảnh Uyển Nhu dịu dàng trong tà áo trắng lại hiện lên trong tâm trí hắn.
Không được!
Thẩm Ngôn siết chặt tay, những móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu.
Hắn gồng mình đè nén luồng cảm xúc đang cuộn trào kia xuống, ép bản thân phải tỉnh táo lại.
Hắn nhủ thầm trong lòng như một lời nguyền: “Uyển Nhu mới là người ta yêu, nàng mới là người duy nhất trong lòng ta. Tô Diệp... nàng chỉ là một sự cố, một kẻ khiến tâm trí ta xao động ngoài ý muốn mà thôi.”
Hắn cố gắng khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có, ánh mắt chuyển sang xa cách gượng gạo.
Hắn nhìn Tô Diệp, giọng nói trầm xuống, cố che giấu sự rung động đang chực chờ bùng phát:
“Nếu ta chết, mọi mưu tính của nàng, dù là gì đi nữa, sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Vậy tại sao? Tại sao nàng lại cứu ta, lại liều mạng cứu kẻ đối địch của mình.”
Tô Diệp đang mệt đến mức không còn sức để phân bua, nàng tựa đầu vào vách đá, nhắm mắt lại, chỉ thốt ra một câu ngắn gọn: “Nếu ngài còn đủ sức để chất vấn ta, vậy là ngài đã không sao rồi.”
Câu trả lời thản nhiên ấy càng khiến trái tim Thẩm Ngôn nhói lên.
Hắn im lặng, nhìn vầng trán lấm tấm mồ hôi của nàng, trong lòng hỗn loạn giữa một bên là hình bóng cũ, và một bên là hơi ấm đang hiện hữu ngay trước mắt.
Hệ thống: [Cảnh báo: Đối tượng Thẩm Ngôn đang rơi vào trạng thái bắt đầu “rung động” với Ký chủ.]
Hệ thống: [Thẩm Ngôn nhịp tim: 120 bpm]
Hệ thống: [Điểm thiện cảm: 25 → 50, 50→ 30, 30→ 55]
Hệ thống: [Cảnh báo: Chỉ số thiện cảm dao động mạnh. Trạng thái tâm lý đối tượng: Bất ổn cực độ.]