Ngày đoàn quân khải hoàn trở về, khắp kinh thành náo nhiệt, trống kèn rộn rã đón chào những người vừa dập tắt được trận đại dịch.
Nhưng ngay khi đặt chân vào Cung Hoa Dao, Tô Diệp lập tức đóng chặt cửa, ra lệnh cho thái giám truyền tin: "Bản cung vì lao lực ở vùng lũ mà sức khỏe suy yếu, cần tĩnh dưỡng dài ngày, không tiếp khách."
Nàng thừa hiểu, danh tiếng vang dội lần này của mình đã vô tình biến nàng thành cái gai trong mắt khắp hậu cung.
________
Tại cung Nghi Khánh, Đức Phi đang ngồi tựa trên ghế gỗ trắc. Chiếc chén sứ tinh xảo trong tay nàng ta vừa chạm xuống mặt bàn gỗ đã phát ra một tiếng "cạch" khô khốc, đủ để đám cung nữ xung quanh nín thở, không một ai dám thở mạnh.
Nàng ta khẽ nhếch môi, lạnh lùng thốt lên:
“Kẻ nên lo lắng nhất lúc này không phải là ta, mà là ả Bạch Uyển Nhu kia!”
Không nằm ngoài dự đoán, tại tẩm điện lúc này, Bạch Uyển Nhu đang điên cuồng vò nát chiếc khăn tay bằng lụa, đôi mắt hằn lên những tia nhìn đầy căm hận hướng về phía cung Dao Hoa.
Nhưng ngay khi nghe tin Thẩm Ngôn xin gặp, thái độ của nàng ta liền quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Nàng ta luống cuống đứng lên, dặm lại chút phấn trên má, sửa sang lại xiêm y và trâm cài, rồi vội vã hạ lệnh cho đám cung nữ, thái giám xung quanh:
"Tất cả lui ra ngoài cho ta! Không lệnh của ta, kẻ nào dám bén mảng tới gần, ta sẽ cắt lưỡi kẻ đó!"
Đám nô tỳ vội vàng cúi đầu, lũ lượt rút lui trong im lặng, trả lại không gian tĩnh mịch.
Nàng ta hít một hơi thật sâu, cố nặn ra vẻ mặt dịu dàng, yếu đuối mà hắn yêu thích, rồi vội vã sải bước về phía cửa chính nơi Thẩm Ngôn đang đứng đợi.
Thẩm Ngôn vừa bước tới trước thềm, bóng dáng yêu kiều của Bạch Uyển Nhu đã lao vút ra như một cánh bướm. Nàng ta không màng đến lễ tiết, trực tiếp lao vào lòng hắn, đôi tay trắng ngần vòng chặt lấy thắt lưng hắn, vùi mặt vào vạt áo bào của hắn mà nức nở:
"Ngôn ca ca! Nhu Nhi... Nhu Nhi những ngày qua thực sự rất nhớ huynh, Nhu Nhi muốn đến vùng dịch cùng người cứu giúp bách tính. Nhu Nhi muốn san sẻ ưu phiền cùng Hoàng thượng và huynh, nhưng rất tiếc... ta lại không được phép rời cung."
Nàng ta ngước đôi mắt đẫm lệ, hàng mi dài ướt đẫm khẽ run rẩy, trông vô cùng đáng thương:
"Nhu Nhi ở trong cung, ngày nào cũng ăn không ngon ngủ không yên, mỗi đêm đều chép kinh Phật cầu bình an cho huynh và Hoàng thượng. Thật may... thật may là cuối cùng huynh cũng bình an trở về."
Giọt nước mắt của nàng ta làm ướt sũng một mảng áo của Thẩm Ngôn. Nàng ta siết chặt vòng tay ôm hắn, như thể chỉ cần buông ra, hắn sẽ biến mất mãi mãi.
Giọng nàng ta run rẩy, nghe như tiếng khóc nức nở khiến lòng người dễ dàng tan chảy.
Nàng ta siết chặt vòng tay, tham lam hít lấy mùi hương nam tính trên người hắn, cảm giác bất an trong lòng nàng ta mới vơi đi phần nào.
Nhưng nàng ta không hay biết rằng, sự chủ động này, thứ mà trước đây luôn khiến hắn mê mẩn, giờ đây lại đang khơi dậy trong lòng Thẩm Ngôn cảm giác khó chịu.
Thẩm Ngôn nhíu mày, hắn cố nè nén cảm giác khó chịu đang dâng trào trong lồng ngực.
Hắn nhớ đến bờ môi mềm mại của Tô Diệp, nhớ đến sự kiên cường và cả những bài toán hiện đại nàng dạy hắn trên thuyền.
Hắn bỗng thấy chán ghét sự giả tạo và yếu đuối này của Bạch Uyển Nhu.
Hắn dùng lực đẩy nhẹ đôi tay nàng ta ra, giọng nói lạnh lùng, xa cách: "Quý phi, muội hãy nhớ thân phận của mình. Muội giờ đã là Quý phi của Hoàng thượng, trong cung tai mách vạch dừng, muội phải biết giữ chừng mực."
Bạch Uyển Nhu sững người, sự lạnh nhạt của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào nàng ta. Thay vì buông ra, nàng ta lại càng ôm chặt hơn, đôi vai rung lên bần bật:
"Ngôn ca ca... huynh sao vậy? Trước đây huynh chưa từng đối xử với muội như thế. Huynh có biết những ngày qua muội lo lắng cho huynh đến mức nào không? Tâm trí muội đều đặt ở nơi huynh, tại sao huynh lại đẩy muội ra?"
Thẩm Ngôn nhìn gương mặt đẫm lệ của người con gái mà hắn từng coi là "ánh trăng sáng", giờ đây hắn lại thấy tâm hồn mình trống rỗng, không còn cảm giác rung động như khi xưa trước nàng ta.
Hắn thở dài một tiếng nặng nề, bàn tay vốn định đẩy ra lần nữa bỗng dừng lại giữa không trung. Hắn không đẩy nàng ta ra, nhưng cũng không hề có ý định đáp lại cái ôm ấy.
Hắn đứng đó, thân hình cứng đờ, đôi bàn tay buông thõng bên hông, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định trước mặt như một pho tượng đá để mặc cho nàng ta ôm, nhưng tâm trí của hắn đã bay xa đến chỗ người con gái đang "đóng cửa tĩnh dưỡng" ở Cung Hoa Dao kia.
Sự im lặng của hắn như một hình phạt tàn nhẫn đối với Bạch Uyển Nhu. Nàng ta cũng cảm nhận được một khoảng cách vô hình đang được dựng lên giữa hai người.
Một sự thật cay đắng bắt đầu thấm dần vào tâm trí nàng ta: Ngôn ca ca của nàng ta... trái tim đã không còn thuộc về nàng ta nữa rồi.
Sự hoảng loạn khi Thẩm Ngôn thay lòng khiến Bạch Uyển Nhu đánh mất lý trí. Nàng ta không cam tâm, tuyệt đối không chấp nhận việc mình bị gạt ra ngoài lề cuộc đời của vị Thừa tướng quyền lực.
Trong cơn tuyệt vọng, Bạch Uyển Nhu nhón chân, đôi môi run rẩy chủ động áp lên bờ môi của Thẩm Ngôn.
Nàng ta muốn đánh thức hắn, muốn tìm lại hương vị quen thuộc ngày nào, muốn dùng cơ thể mình để trói buộc người đàn ông này.
Nhưng nàng ta đã tính sai.
Ngay khoảnh khắc đôi môi ấy chạm vào, Thẩm Ngôn không những không đáp lại, mà trong đầu hắn bỗng hiện lên hình ảnh đôi môi ngọt lịm, ấm nóng và sự quấn quýt đầy mê hoặc của Tô Diệp trên thuyền.
Sự tiếp xúc của Bạch Uyển Nhu lúc này đối với hắn giống một sự gượng ép nực cười làm hắn nổi giận.
Thẩm Ngôn thẳng thừng đẩy Bạch Uyển Nhu ra, nàng ta không đứng vững, lảo đảo ngã xuống nền gạch lạnh lẽo, mái tóc búi cầu kỳ xộc xệch, đôi mắt mở to bàng hoàng nhìn hắn.
"Uyển Nhu!"
Giọng của Thẩm Ngôn lạnh nhạt, đôi mắt hẹp dài của hắn nheo lại, nhìn thẳng vào nàng ta:
"Muội điên rồi sao? Đây là trong cung, muội là Quý phi của Hoàng thượng! Muội làm vậy là muốn đẩy cả nhà họ Bạch và nhà họ Thẩm của ta vào cửa tử sao?"
Bạch Uyển Nhu ngồi bệt dưới đất, run rẩy nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn ánh mắt xa lạ, đầy chán ghét của người từng yêu nàng ta nhất.
Nàng ta muốn giải thích, muốn khóc lóc để cầu xin sự thương hại, nhưng lời nói lại nghẹn đắng nơi cổ họng.
Thẩm Ngôn cũng không cho nàng ta cơ hội đó.
Hắn không nhìn lại, cũng không đưa tay đỡ lấy nàng ta dậy mà xoay người rời đi một cách dứt khoát.
Hắn giận dữ bỏ đi, bỏ lại Bạch Uyển Nhu đơn độc giữa tẩm điện vắng lặng.
Nàng ta nhìn bóng lưng hắn xa dần, đôi tay bấu chặt vào nền đá đến mức bật máu.
Nỗi sợ hãi dần biến thành sự thù hận tột cùng.
"Tô Diệp!”
________
Trong khi đó, ở Cung Hoa Dao, Tô Diệp đang thong thả ngồi uống trà, hệ thống vang lên tiếng reo vui vẻ:
Hệ thống: [Ký chủ, độ thiện cảm của Thẩm Ngôn đối với Bạch Uyển Nhu đang giảm mạnh!]
Tô Diệp mỉm cười, ánh mắt phản chiếu ánh nến chập chờn: "Đợi đi, màn kịch hay mới chỉ bắt đầu.”