Tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng bánh xe gỗ trên mặt đường đá báo hiệu đoàn tùy tùng của Hoàng thượng đã trở về đến cổng thành kinh đô.
Cả văn võ bá quan và hàng ngũ phi tần hậu Cung, dẫn đầu là Bạch Uyển Nhu, đã đợi sẵn từ sớm. Ai nấy đều y phục chỉnh tề, nét mặt lộ rõ sự mong chờ và cả những toan tính ngầm ẩn sâu bên trong.
Khi đoàn xe dừng lại trước Điện chính, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng như tờ. Tiêu Dực bước xuống từ cỗ xe ngựa, long bào phấp phới trong gió. Hắn vẫn giữ vẻ uy nghiêm, lãnh đạm thường ngày.
Ngay khi Tiêu Dực đứng vững trên mặt đất, hắn không lập tức tiến về phía những quan lại đang quỳ lạy, mà hắn lại quay người, đưa bàn tay rắn chắc ra về phía cửa xe.
Từ trong khoang xe xa hoa, một bóng hồng kiều diễm nhẹ nhàng đặt tay lên tay hắn.
Nàng ta bước ra, vẻ đẹp của nàng không phải nét dịu dàng khuê các của mỹ nhân kinh thành, mà mang sự hoang dã, phóng khoáng của vùng đất phía Tây đầy nắng gió.
Mái tóc nàng ta được tết cầu kỳ với những hạt ngọc lấp lánh, y phục thêu chỉ vàng bó sát tôn lên đường cong khỏe khoắn, khiến cả triều đình và phi tần hậu cung không khỏi xôn xao.
Bạch Uyển Nhu đang đứng ở vị trí đầu hàng phi tần, nụ cười mong đợi trên môi nàng ta bỗng chốc cứng đờ rồi tan biến hoàn toàn.
Khi nhìn thấy cảnh Tiêu Dực ân cần dìu Lan Lăng Yên xuống xe, khuôn mặt Bạch Uyển Nhu từ hồng hào chuyển sang tái mét, nhợt nhạt như một tờ giấy trắng. Đôi tay Bạch Uyển Nhu giấu trong tay áo run lên bần bật, chiếc khăn lụa cầm trên tay bị vò nát đến tội nghiệp.
"Đó... đó là ai?"
Một tiếng thì thầm vang lên đầy kinh ngạc từ hàng ngũ cung nữ phía sau.
Lan Lăng Yên đứng cạnh Tiêu Dực, nàng ta không e dè cúi đầu như các phi tần trong cung, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc sảo nhìn lướt qua đám đông.
_______
Ngay ngày hôm ấy, thánh chỉ lập tức được ban xuống: Quận chúa Lan Lăng Yên được sắc phong thành Lan Phi, ở tại Cung Trường Xuân.
Đêm đêm, tiếng đàn sáo, tiếng cười nói từ Cung Trường Xuân lan truyền khắp hậu cung. Tiêu Dực như bị bỏ bùa mê, từ ngày trở về ngày nào cũng lưu lại Cung Trường Xuân đó, mà quên mất sự hiện diện của hàng trăm mỹ nhân khác trong hậu cung và đặc biệt hắn cũng quên mất ánh trăng sách Bạch Uyển Nhu.
Còn Tô Diệp?
Nàng lập công lớn, lẽ ra phải được ban thưởng hậu hĩnh và vinh danh tột bậc, nhưng Hoàng thượng lại im lặng một cách kỳ lạ, dường như đã lãng quên nàng luôn.
Chẳng ai nhắc đến nàng, chẳng có món quà nào được ban xuống Cung Hoa Dao.
Tại Cung Trường Ninh, Bạch Uyển Nhu đang ở trong trạng thái cuồng nộ. Nàng ta vung tay gạt đổ toàn bộ bình hoa sứ quý giá trên bàn.
"Hết ả Tô Diệp đó chưa đủ sao? Giờ lại lòi ra đâu ra một ả Lan Lăng Yên?"
Bạch Uyển Nhu gào lên, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì đố kỵ.
"Đã mấy tháng rồi ta không được gặp người, giờ người hồi cung thì suốt ngày ở bên ả hồ ly tinh Lan Phi kia, chẳng ngó ngàng gì đến ta. Hoàng thượng từ trước giờ chưa bao giờ đối xử với ta như vậy! Tất cả là tại ả Lan Lăng Yên kia."
_______
Trong khi hậu cung đang dậy sóng, trên triều, không khí lại vô cùng căng thẳng.
Tiêu Dực ngồi trên ngai vàng, vẻ mặt lãnh đạm như sương giá, đôi mắt phượng hẹp dài không một chút gợn sóng.
Từ ngày trở về, Hoàng đế dường như đã quên mất sự hiện diện của vị công thần mang tên Tô Diệp.
Thẩm Ngôn đứng ở vị trí đầu hàng văn quan, ánh mắt hắn sắc như dao, khẽ liếc nhìn những vị quan lại phía sau.
Hắn không nói, nhưng ánh mắt hắn đã là một mệnh lệnh ngầm.
Một vị Ngự sử đại phu, vốn là người hiểu ý Thẩm Ngôn, nhận được tín hiệu từ cái nhướng mày kín đáo của vị Thừa tướng, lập tức bước ra khỏi hàng. Lão quỳ rạp xuống, giọng run rẩy nhưng đầy cương quyết:
"Hoàng thượng! Thần có lời muốn tấu. Công lao của Tô ŧıểυ chủ ở vùng lũ to lớn như trời biển. Nếu không ban thưởng xứng đáng, e rằng lòng dân sẽ nguội lạnh."
Đúng lúc ấy, một giọng nói trầm thấp, mang theo đầy uy quyền vang lên từ phía hàng ngũ hoàng tộc.
“Hoàng huynh, đệ cũng cho rằng nên ban thưởng cho Tô quý nhân xứng đáng.”
Vương gia Tiêu Hoán vừa dứt lời, các quan lại khác cũng đồng loạt bước ra, quỳ rạp theo: "Xin Hoàng thượng suy xét! Công lao của Tô quý nhân không thể phủ nhận, triều đình phải trọng thưởng để làm gương!”
Tiêu Dực ngồi trên ngai vàng, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
Hắn nhìn xuống phía dưới, nơi Thẩm Ngôn, Tô tướng quân, Tiêu Hoán đang đứng.
Một thoáng suy tư xẹt qua đáy mắt vị quân vương.
Hắn lại nhìn Tô tướng quân rồi cất giọng:
"Tô tướng quân, khanh quả là người có phúc, sinh được đứa con gái tài giỏi, không màng sống chết vì thiên hạ."
Tô tướng quân vội vàng bước ra, cúi đầu tạ ơn trong sự kinh ngạc: "Tạ ơn Hoàng thượng đã khen ngợi!"
Tiêu Dực đứng dậy, vung tay áo dài, phong thái uy nghiêm bao trùm cả đại điện:
"Trẫm đã cân nhắc kỹ. Tô quý nhân có công lớn, nay Trẫm sắc phong Tô quý nhân làm Hiền Phi. Ban thưởng: một đôi vòng tay ngọc bích chạm rồng phượng, mười rương gấm vóc thượng hạng từ Giang Nam, năm trăm lượng vàng cùng bộ trang sức khảm trân châu quý hiếm. Mọi thứ được chuyển ngay đến Dưỡng Tâm Điện!”
Sau khi bãi triều, Tiêu Dực bước về phía điện Cần Chính.
Ngài đứng trước khay thẻ bài, ngón tay dài lướt qua những cái tên quen thuộc như Lan Phi, Bạch Quý phi, nhưng cuối cùng, ngài dừng lại ở thẻ bài gỗ trầm hương khắc tên Tô Diệp. Tiêu Dực khẽ lật ngược nó lại, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực:
"Đêm nay, trẫm đến Cung Hoa Dao."
Giữa trưa, tiếng thái giám truyền chỉ vang vọng khắp hoàng Cung: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Tô Diệp tài đức vẹn toàn, sắc phong làm Hiền Phi, ban thưởng..."
Đội ngũ thái giám kéo dài từ cổng chính vào đến tận Cung Hoa Dao, khiêng theo những hòm vàng bạc, lụa là rực rỡ, khiến hậu cung vốn đang yên ắng bỗng chốc dậy sóng.
Cửa Cung Hoa Dao vốn đóng chặt nay mở rộng, đón nhận sự vinh quang tột đỉnh.
Đến chập tối, khi màn đêm vừa buông xuống, từ các cung điện, những phi tần nhìn theo hướng Cung Hoa Dao với ánh mắt đỏ ngầu, đầy vẻ oán hận.
Lan Phi trong điện Trường Xuân đập tan chiếc bình quý, Bạch Uyển Nhu ở Cung Trường Ninh run rẩy vì tức giận đến mức mặt cắt không còn giọt máu.