Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 30: Vết nứt

Trước Sau

break

Sau đêm hoan lạc với Tô Diệp, Tiêu Dực trở về điện Cần Chính khi trời đã sáng. Cơn dư âm từ sự chiếm hữu cuồng nhiệt vẫn còn vương vấn, đối diện với chồng tấu chương chất cao như núi, tâm trí hắn bỗng chốc trở nên hỗn loạn.

​Hắn cầm bút lông, nhưng những dòng chữ trong tấu chương cứ nhòe đi. Trong đầu hắn không phải là quốc sự, mà là khuôn mặt tái mét của Bạch Uyển Nhu khi hắn đưa Lan Lăng Yên hồi Cung.

​Trong lòng hắn giờ đây là một sự giằng xé âm thầm.

Hắn biết mình đã "di tình biệt luyến".

Việc sủng ái Lan Phi những ngày qua, rồi đến tình cảm với Tô Diệp, tất cả đều đang như những lưỡi dao cứa vào lòng Bạch Uyển Nhu. 

Hắn cảm thấy áy náy.

​Bạch Uyển Nhu từng là ánh trăng sáng thời thanh xuân của hắn, nhưng nàng ta giờ chỉ là hồi ức.

Hắn nhớ lại những ngày tháng hắn bị đày đọa dưới sự kiểm soát của Mẫu hậu. Năm ấy, khi hắn quỳ gối trên nền gạch lạnh lẽo, trên lưng đầy những vết roi vì không thuộc hết kinh thư, trong khi đệ đệ hắn Tiêu Hoán lại được tự do chạy nhảy bên ngoài.

​“Tại sao con học mãi không thuộc?”

​Câu nói đó như nhát dao găm vào tim thiếu niên Tiêu Dực năm nào. 

Chính giữa lúc tuyệt vọng ấy, ŧıểυ cô nương Bạch Uyển Nhu, khi đó nàng theo cha là Thái Phó vào cung, nàng đã tiến đến bên hắn, dịu dàng nói: "Ca ca, đừng buồn. Có Uyển Nhu ở đây. Hôm sau muội sẽ đem cho huynh nhiều hồ lô nha, ăn vào huynh sẽ không còn buồn nữa."

Nàng như một điểm tựa tinh thần mà hắn gìn giữ suốt bao năm.

Thời gian thấm thoát trôi đi, nàng từ ŧıểυ cô nương đã trổ nã thành thiếu nữ xinh đẹp làm Tiêu Dực thời niên thiếu rung động, ánh mắt hắn không thể rời khỏi nàng giây phút nào.

Rồi nàng trở thành một trong những phi tử của hắn, hắn hứa luôn yêu thương bảo bọc nàng.

Nhưng trong hậu cung ăn thịt người này, nàng ta đã không còn là thiếu nữ ngây thơ năm xưa làm hắn say đắm nữa.

Tiêu Dực không phải kẻ ngu muội, hắn sao có thể không nhìn thấu những cuộc tranh đấu, những thủ đoạn mà Bạch Uyển Nhu đã sử dụng trong hậu cung những năm qua. 

Nhưng ai mà chả thay đổi, hắn tự nhủ rằng: "Chỉ cần nàng vẫn là Bạch Uyển Nhu, ta vẫn sẽ yêu thương bảo vệ nàng." 

Tuy nhiên, cái cảm giác nhịp tim đập loạn nhịp khi ở bên nàng ta giờ đây đã dần phai nhạt, thay vào đó là một thứ nghĩa vụ đè nặng.

Hắn cũng hiểu rõ, những tình cảm năm nào giờ đã nguội lạnh theo năm tháng, "ánh trăng" năm nào giờ chỉ còn là một thói quen, là trách nhiệm.

Hắn nhìn khay thẻ bài nằm cạnh chồng tấu chương, bàn tay hắn chần chừ, cuối cùng quyết định lật ngược tấm thẻ gỗ trầm hương khắc tên "Bạch Quý phi".

​Hắn lẩm bẩm trong không gian tĩnh mịch của thư phòng:

"Đêm nay, trẫm sẽ đến Cung Trường Ninh.”

Rồi Tiêu Dực lập tức triệu kiến Thừa tướng Thẩm Ngôn. 

Không khí trong phòng trở nên nghẹt thở khi nhắc lại vụ ám sát kinh hoàng ở vùng dịch.

​Thẩm Ngôn đưa ra một mảnh lệnh bài bằng đồng đen, giọng trầm thấp đầy sát khí:

"Thần đã điều tra ra, đám sát thủ đó thuộc về tổ chức Ám Các. Chúng chỉ mới nổi lên vài năm gần đây, hành tung quỷ dị, không để lại dấu vết nào. Kẻ đứng sau vẫn là một ẩn số, nhưng thần nghi ngờ kẻ đó đang nằm ngay trong triều đình này."

​Tiêu Dực siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. 

Cờ đã đến tay, những con tốt bắt đầu di chuyển và hắn không thể để thế trận thoát khỏi tầm kiểm soát.

_______

​Trong khi đó, tại Cung Hoa Dao, Tô Diệp ngồi bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra vườn. Nàng biết rõ, đêm qua mình đã thành công khiến Tiêu Dực phần nào tin tưởng nàng.

Nàng đứng dậy, cầm lấy cây bút lông, bắt đầu viết lá thư gửi về cho Tô Đại tướng quân. 

Nàng không thể để cha mình, người đang nắm giữ binh quyền trong tay bị cuốn vào ván cờ chết chóc này. 

Trong nguyên tác, kết cục của Tô gia thật sự thảm khốc. 

​"Phụ thân, trong triều đang có sóng ngầm, kinh thành sớm muộn sẽ trở thành tâm bão. Con mong người lấy lý do bệnh cũ tái phát, dâng sớ từ quan, đưa gia quyến rời xa kinh đô về Giang Nam tĩnh dưỡng..."

​Tô Diệp đặt bút xuống, đôi mắt sâu thẳm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương