Giữa không gian yên ắng của buổi chiều tà, khi những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả vách tường trong cung, tiếng thét thất thanh của cung nữ vang vọng khắp hậu cung, phá tan vẻ tĩnh mịch, nghiêm trang nơi cung cấm:
"Lan Phi nương nương nôn ra máu rồi! Người đâu, mau gọi thái y!"
Tiếng kêu gào xé lòng vang lên trong Cung Trường Xuân. Khi các thái y vội vã chạy đến, sau khi bắt mạch và kiểm tra cặn trà còn dư lại trong chén của Lan Phi, vị thái y già run rẩy quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, giọng nói run rẩy không thành tiếng:
"Khởi bẩm Hoàng thượng, đây là độc dược Tây Vực cực kỳ hiếm gặp. Loại độc này vô cùng tàn độc, không phát tác ngay mà ngấm ngầm tích tụ, lúc phát tác đau đớn vô cùng,dày vò người bệnh đến chết. Nương nương hẳn đã dùng liên tục trong nhiều ngày qua, đến hôm nay mới bùng phát. Tình trạng của Lan Phi nương nương... e là đã nguy kịch, thần... thần vô lực cứu chứa."
"Ầm!"
Tiêu Dực đập mạnh tay xuống chiếc bàn trà bên cạnh, chén ngọc vỡ tan tành, những mảnh sứ sắc lẹm găm vào mặt bàn. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, sát khí tỏa ra khiến cả căn phòng như rơi vào hầm băng, hắn gầm lên đầy uy quyền và thịnh nộ:
"Vô lực? Trẫm nuôi các ngươi một đám ăn không ngồi rồi, hưởng bổng lộc của triều đình, ngày thường thì khoe khoang y thuật cao siêu, nay chỉ một loại độc mà dám nói vô lực sao?"
Tiêu Dực bước đến trước giường của Lan Phi, nhìn gương mặt trắng bệch, đôi môi tím tái của nàng, hắn gằn từng chữ qua kẽ răng, khí thế bức người khiến đám thái y xung quanh run cầm cập, đầu gối dán chặt xuống sàn gạch:
"Nghe cho rõ đây! Nếu Lan Phi có mệnh hệ gì, đừng nói là cái đầu của các ngươi, mà cả cửu tộc các ngươi cũng đừng hòng giữ được mạng. Đừng để trẫm phải nói lại lần thứ hai, không cứu được nàng, toàn bộ thái y viện các ngươi đều phải chôn cùng!”
Bạch Uyển Nhu, với tư cách là phi tần chưởng quản hậu cung, lập tức đứng ra cho người điều tra. Nàng ta giữ vẻ mặt nghiêm nghị, ẩn hiện sự lo lắng giả tạo, ra lệnh cho thái giám phong tỏa toàn bộ khu vực Cung Trường Xuân, đồng thời cho người điều tra kỹ lưỡng mọi cung nữ thân cận của Lan Phi và tiến hành lục soát tất cả các cung điện khác.
Tại Cung Hoa Dao - nơi ở của Hiền Phi Tô Diệp, một túi bột trắng được tìm thấy giấu kín trong kẽ gạch dưới giường ngủ. Bạch Uyển Nhu cầm túi bột trên tay, đôi mắt nàng ta long lanh đầy vẻ thất vọng:
"Hiền phi muội muội, ta không thể tin được... Ta đã cho người lục soát tất cả các cung theo quy tắc, không ngờ lại tìm thấy thứ này ở chỗ muội. Muội... tại sao lại hồ đồ đến mức này?"
Tiếng xì xào của đám nô tài bắt đầu nổi lên. Mọi bằng chứng đều chỉ thẳng vào Tô Diệp.
Nàng ta quay sang đám thị vệ, ánh mắt trở nên sắc lạnh như băng, không cho Tô Diệp lấy cơ hội giải thích, nàng ta cao giọng đanh thép không chút khoan nhượng:
"Người đâu! Hiền phi mưu hại Lan Phi, tang chứng vật chứng rành rành ngay trước mắt. Còn chờ gì nữa mà không mau lôi nàng ta xuống, giam vào thiên lao, chờ Hoàng thượng định đoạt!"
Đám thị vệ răm rắp tuân lệnh, khí thế hùng hổ bao vây lấy Tô Diệp.
Trong lúc nguy cấp ấy, tiếng thái giám hô lớn vang vọng khắp cung: "Hoàng thượng giá lâm!"
Tiêu Dực bước vào với khí thế áp đảo, ánh mắt hắn lạnh lẽo lướt qua một lượt.
Bạch Uyển Nhu lúc này lập tức thay đổi thái độ. Nàng ta lập tức buông lỏng nét mặt sắc sảo, vội vã tiến lên vài bước, rồi quỳ xuống hành lễ trước mặt Tiêu Dực, nước mắt chực chờ rơi:
"Hoàng thượng, người phải làm chủ cho Lan Phi muội muội, để còn ăn nói với Lan Lăng Vương. Thần thiếp đã tìm thấy độc dược ở cung của Hiền phi. Muội ấy... muội ấy thật quá tàn nhẫn...”
Tô Diệp đứng đó, sắc mặt bình thản lạ thường, không một chút hoảng loạn.
Nàng khẽ nở một nụ cười đầy châm biếm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng vang lên:
"Nương nương nói thần thiếp hạ độc? Thật nực cười. Một kẻ muốn hạ độc mà lại giấu thứ độc dược này ngay dưới giường ngủ của mình để người khác dễ dàng lục soát thấy sao? Thiếp đâu có ngu ngốc đến mức như thế.”
Tiêu Dực liếc nhìn nàng, ánh mắt hắn thoáng qua tia suy tư. Hắn đỡ lấy Bạch Uyển Nhu đang giả vờ yếu đuối, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào gương mặt bình thản của Tô Diệp.
Hắn im lặng một lúc, không khí như đông cứng lại, rồi hắn cất giọng trầm thấp:
"Chuyện này không hề đơn giản. Hiền phi, trẫm cho nàng ba ngày. Trong ba ngày này, nàng có quyền tự do điều tra. Nếu sau ba ngày không tìm ra được chân tướng để minh oan cho mình, trẫm sẽ xử tội nàng."
Tô Diệp cúi đầu, hành lễ thản nhiên: "Thần thiếp tạ ơn Hoàng thượng."
Bạch Uyển Nhu nghe vậy, trong lòng tức giận đến mức siết chặt móng tay vào lòng bàn tay đến mức rướm máu. Nhưng trên gương mặt xinh đẹp ấy, nàng ta vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười hiểu chuyện:
"Hoàng thượng anh minh, thần thiếp chỉ là lo lắng cho an nguy của các phi tần khác trong hậu cung. Nếu đã có lệnh của Hoàng thượng, thần thiếp tất sẽ không làm khó Hiền phi muội muội."
Chưa kịp để sóng gió lắng xuống, sáng hôm sau, tin tức một phi tần thất sủng trong hậu cung bất ngờ nhảy giếng tự vẫn đã lan ra nhanh chóng. Xác ả được vớt lên, cứng đờ và nhợt nhạt…