Trò Chơi Thuần Phục: Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 32: Hạ màn

Trước Sau

break

Thời hạn ba ngày trôi qua nhanh như chớp mắt. Tại điện Cần Chính, Tô Diệp dẫn theo ba cung nữ là ŧıểυ Lan, Thủy Nhi và Mặc Nhi quỳ trước mặt Hoàng đế. 

Bên cạnh nàng, Thừa tướng Thẩm Ngôn đứng đó một cách trầm mặc, ánh mắt thâm sâu khó dò.

​Tô Diệp ra hiệu, ba cung nữ run rẩy quỳ bò lên phía trước. Không khí trong điện Cần Chính lạnh lẽo đến mức khiến người ta khó thở.

​ŧıểυ Lan - cung nữ hầu cận của Hy Quý nhân, dập đầu đến mức trán rướm máu, giọng run rẩy:

"Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ... nô tỳ đáng chết! Tất cả là do chủ tử Hy Quý nhân sai khiến. Vì chủ tử đã lâu không được Hoàng thượng ghé thăm, chủ tử lại thấy Lan Phi và Hiền phi được sủng ái, nên lòng đầy oán hận. Chủ tử sai nô tỳ lén lút tìm mối bên ngoài, mua bằng được loại độc Tây Vực cực hiếm này..."

​Thủy Nhi - cung nữ bên cung Lan Phi, nức nở xen vào:

"Hoàng thượng minh xét, nô tỳ vì gia đình bị Hy Quý nhân đe dọa nên mới buộc phải làm theo. Nương nương sai nô tỳ mỗi ngày đều phải bỏ một lượng nhỏ độc vào chén trà của Lan Phi nương nương. Độc này không phát ngay, mà tích tụ dần dần... nô tỳ mỗi ngày nhìn Lan Phi nương nương yếu đi mà lòng đau như cắt, nhưng mạng sống người nhà trong tay Hy Quý nhân, nô tỳ không còn đường lui!"

​Mặc Nhi - cung nữ quét tước tại Cung Hoa Dao, lắp bắp khai báo: 

"Còn... còn nô tỳ, nô tỳ được Hy Quý nhân mua chuộc bằng một thỏi vàng lớn. Nương nương bắt nô tỳ lợi dụng lúc Hiền phi sơ hở, lén giấu túi độc vào khe dưới giường của Hiền phi nương nương. Mục đích là để khi sự việc của Lan Phi bại lộ, tất cả chứng cứ sẽ hướng về phía Hiền phi nương nương.”

“Chúng nô tỳ đều là kẻ bị Hy Quý nhân uy hiếp, xin Hoàng thượng tha mạng!"

​Cả ba cung nữ cùng dập đầu liên hồi, tiếng đập đầu xuống nền gạch khô khốc vang lên đều đặn.

​Tô Diệp đứng đó, đôi mắt bình thản nhưng trong lòng đã sớm nhìn thấu sự vô lý. 

Nàng thừa biết, lời khai này nghe thì hoàn hảo nhưng lại quá mức logic, như thể đã được sắp đặt để đổ mọi tội lỗi lên đầu một kẻ đã chết.

Một Hy Quý nhân nhỏ nhoi, làm sao có thể ȶᏂασ túng hậu cung tính kế tinh vi như vậy? 

Nàng khẽ liếc nhìn Bạch Uyển Nhu đứng phía sau Hoàng đế. Dù nàng ta đang giữ vẻ mặt bàng quan, nhưng những ngón tay đang bấm chặt vào vạt áo đã tố cáo sự căng thẳng của nàng ta.

Nàng đang định mở miệng hỏi thêm về nguồn gốc số vàng dùng để mua chuộc, thì ​Tiêu Dực lập tức cắt ngang ý định của Tô Diệp, giọng hắn lạnh lùng vang lên đầy uy quyền: 

“Chứng cứ đã rõ ràng. Các ngươi tội không thể tha. Lôi xuống chém đầu, tru di tam tộc!”

​"Hoàng thượng tha mạng! Nô ty tội đáng ban chết nhưng xin hoàng thượng hãy tha cho gia tộc nô tỳ” 

Mặc Nhi khóc lóc van xin.

​Cung nữ ŧıểυ Lan vốn đang cúi đầu, nghe đến đây liền hoảng loạn, nàng ta Cung gào lên: “Không! Bạch...”

​Chưa kịp nói hết câu, mới thốt ra chữ “Bạch”, ŧıểυ Lan đột nhiên trào máu từ cổ họng, ngã vật ra sàn, thân thể co giật rồi tắt thở ngay lập tức. Cung nữ này đã trúng độc mà chết.

​Tô Diệp khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc bén xoáy sâu vào khoảng không nơi ŧıểυ Lan vừa gục xuống: 

“Hoàng thượng, cung nữ này chết đột ngột, xem ra vụ án này còn nhiều uẩn khúc, có kẻ muốn bịt đầu mối, cần điều tra thêm.”

​Tiêu Dực im lặng hồi lâu, rồi hắn liếc nhìn Bạch Uyển Nhu lúc này đang bám chặt vào tay vịn long ỷ, sắc mặt nàng ta trắng bệch đến đáng sợ. Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, hắn cất tiếng:

​“Hy quý nhân đã sợ tội tự sát. Mọi chuyện coi như kết thúc ở đây đi. Lui ra cả đi.”

_______

​Tại Cung Trường Ninh, Thẩm Ngôn bước vào, Bạch Uyển Nhu nhìn thấy hắn, gương mặt bừng sáng, nàng ta chạy lại níu lấy tay áo hắn:

“Muội biết mà, Ngôn ca ca nhất định sẽ giúp muội lấp liếʍ mọi chuyện, huynh sẽ không để muội gặp nguy hiểm đâu?”

​Nhưng nụ cười của nàng ta sớm tắt ngấm khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng như băng của Thẩm Ngôn, giọng nói hắn trầm thấp đầy cảnh cáo:

“Muội tưởng không ai biết những việc muội đã làm à? Lần này là lần cuối Cung ta dọn dẹp hậu quả cho muội. Uyển Nhu, đây là lần cuối.”

“Huynh nói gì? Huynh vì nàng ta mà muốn đoạn tuyệt với muội?” 

Bạch Uyển Nhu nghiến răng, vẻ mặt méo mó, sự đố kỵ khiến giọng nàng ta trở nên chát chúa.

“Vì con tiện nhân Tô Diệp đó mà huynh nỡ lòng đối xử với muội như vậy sao?”

​Thẩm Ngôn nghe đến hai chữ "tiện nhân", ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn hất tay nàng ta ra, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương:

​“Bạch Uyển Nhu, đừng để sự ghen ghét làm mờ mắt muội. Ta không muốn nghe muội mở miệng ra là tiện nhân này, tiện nhân kia.”

​Bạch Uyển Nhu sững sờ, đôi mắt long lanh đầy vẻ không tin nổi: “Huynh... huynh lại vì nàng ta mà dạy dỗ muội?”

​“Nếu có lần sau muội còn cố tình gây hại nàng ấy, đừng trách ta không nương tay.” 

Thẩm Ngôn xoay người rời đi, để lại Bạch Uyển Nhu đứng đó, đôi bàn tay nắm chặt đến bật máu, ánh mắt hằn lên sự oán hận dành cho Tô Diệp.

_______

​Tại Cung Hoa Dao, Tô Diệp đứng tựa vào cột, nhìn ánh trăng khuyết ngoài hiên. Nàng hiểu rõ, Tiêu Dực đang bao che cho Bạch Uyển Nhu, Thẩm Ngôn lại ra tay bảo vệ Bạch Uyển Nhu lần nữa. 

Hệ thống: [Ký chủ, tình cảm Thẩm Ngôn dành cho Bạch Nguyệt Quang đang sụt giảm nghiêm trọng.]

​Tô Diệp im lặng. 

Trò chơi này, kẻ nào mất bình tĩnh trước, kẻ đó sẽ thua cuộc.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương